Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

LỜI NHẮN NHỦ..!



LỜI NHẮN...!
Mấy hôm nay lạnh quá!
Khi trời đổ lạnh, người ta thường nghĩ đến vật nuôi cây trồng để tìm cách khắc phục nhằm hạn chế thấp nhất những thiệt hại.
Nhưng còn có một thứ tài sản lớn hơn, vốn vẫn được cho rằng luôn quan tâm đầy đủ rồi... Đó là người già!
-Người già thường gày, lớp mỡ, lớp cơ teo đi tạo điều kiện thuận lợi cho trao đổi nhiệt giữa cơ thể và môi trường
-Người già thường "Ý tứ" với con cháu, không muốn kêu ca nên nếu "Rét một tý" thường cố chịu.
-Người già đã qua những năm tháng khổ cực thiếu thốn để nuôi chúng ta, cả đời họ đã chịu rét rất nhiều và thường nghĩ rằng: "Mình đã từng chịu rét hơn thế này..., có sao đâu...!"
-Người già thường tiết kiệm đến mức hà tiện, họ không chịu dùng những cái chăn mới, nhường cho con cháu mà không biết rằng những thứ đó không đáng gì với chúng.., họ tiếc từ điện đến độ bền của cái lò sưởi..
"Hơi rét một tý" nhưng kéo dài với cái cơ thể dễ mất nhiệt nếu không gây hậu quả tức thời (Đột quỵ-tử vong) cũng gây những hệ lụy từ đó.
-Thân nhiệt được cói là một trong những "Chỉ số sinh tồn" của cơ thể, khi mất nhiệt, cơ thể có những phản ứng để bảo vệ sự tồn tại nhưng mất đột ngột, mất kéo dài những phản ứng ấy không còn giá trị nữa và cũng mất luôn.
-Phản ứng co mạch ngoại vi (Nổi gai ốc) vô tình tống một lượng máu lớn vào trung tâm, với những người cao huyết áp, những người có bệnh mạch máu (Hầu hết người trên 60 tuổi đều có) thì đây là điều kiện để vỡ mạch não và tắc mạch tim.
-Co mạch ngoại vi còn làm nặng thêm những bệnh vốn có về xương khớp...
Bởi vậy:
-Hãy lo cho người già trước khi nghĩ đến trâu bò, lợn gà và hoa màu!
-Những người nghĩ là mình "Hiếu thảo" hãy mặc một bộ đồ mỏng, ngồi bên cạnh bố-mẹ rồi tìm mọi cách để mình thấy ấm là được...!
*lưu ý:
-Chớ sưởi bằng than tổ ong nhé, độc lắm đấy!
-Nếu không có đồ điện, có thể dùng than hoa nhưng đã cháy hồng đều (Không còn nhiều khói)
-lượng nhiệt cung cấp trong phòng phải cộng thêm để bù vào một luồng thông khí, bởi nhất định phải có một lượng không khí vào và ra khỏi phòng, đặc biệt nếu nhà bạn dùng những loại cửa nhựa (quá kín)
-Cuối cùng thì: Đừng nghĩ người già cũng như mình. Cha mẹ già là "Của để dành" đấy! Không chăm sóc được họ thì dù tính toán đến đâu, cúng bái, lễ lạt thế nào..., làm ăn cũng không gặp gỡ được đâu, thua thiệt sẽ đến bất kỳ đấy!

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

NGẮM NGƯỜI ĐANG CẤY...!

Trên trang PHAM DUY DUC Blogtiengviet có bài thơ

Em vào vụ cấy chổng mồng mông
Lận đận cả ngày có sướng không
Rét đậm tràn về mùa đông giá
Mưa phùn sỉa sói cái lưng hông
Mẹ ngồi cười nịnh dâu giỏi thế
Yêu nằm vui hót sướng hơn chồng
Xoạc cẳng lăn dài mươi ngày ngấm
Lăm săm cả vụ ngước cổ trông...
Duy Đức 08/01/2015@ 04:15
 
Chả hiểu gì về đường luật nhưng nghĩ: Rét thế này mà cắm chân vùi tay xuống bùn...! Thành quả lại rẻ mạt nhưng người nông dân vẫn phải làm.., phải làm cho ra hạt gạo mới hòng cho con đóng tiền học (Không biết có nên cơm cháo gì không), mới hy vọng mẹ già vào viện có cái mà ... lo! 
 
Xem người đi cấy, bác thương không
Nước buốt, gió tê, cứng cả đồng
Tiền học tháng này, con chửa đóng
Bảo hiểm bệnh bà, có như không
Nước giá không bằng lòng người buốt
Gió lạnh sao bì thế thái đông
Nhắm mắt tay đưa, thây đời ngấm
Hở mông, lộ cẳng, mặc người trông...!

Chuyện sáng nay của Bs TRUNG HÍP!

Áng chừng ca mổ kéo dài, Bác sỹ Trung Híp vào quán gọi tô bún..., đâng ăn thấy một ông ôn bước vào nhanh toanh tochs
-Cháu ăn bún bò.
-Ừ! Có ăn được hành không..?
Cô chủ quán hỏi
-Được ạ..!
-Hừm..! Ghê nhỉ, từ ngày vào đội là ăn được hành
Ông lão ngồi đối diện với Trung Híp, râu tóc back phơ buông đũa nhìn theo thằng cu một lát rồi cười khùng khục, thấy lạ, Trung hỏi
-Bác cười..?
-Thì đấy, thằng này từ ngày vào đội ăn được hành...
-Vâng...
-Anh có biết khi vào đoàn nó sẽ ăn được gì không..?
-Dạ...!
-Thịt chó...! Khi vào đoàn nó sẽ ăn được thịt chó..!
-À.., vâng!
Thế khi vào..., và làm cán bộ quản lý nó sẽ ăn được những gì anh biết không...?
-Dạ.., uống rượu tây!
-Vâng! Rượu tây thì hẳn rồi.., nhưng nó còn ăn được nhiều thứ nữa mà trước đó nó không thể ăn được...!
-Ý bác là...?
-Là đất.., là nhà.., là đường.., là vàng, đô la.., là tiền thuế của dân, tiền viện trợ... ăn được tuốt...!
Trung híp phì cười, một sợi bún văng cả vào râu ông nhưng lão không cáu, hai thằng cùng cười ngặt nghẽo...!

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Lại đến BÀ CHÚA KHO

Chủ nhật chả có việc gì, rét..., mấy bận thò cổ ra rồi lại kéo chăn..., ngủ. Chuông điện thoại reo.
-A lô! Anh bận không...?
-Anh đang ngủ..., mà có việc gì đấy...?
-Đi Bà chúa kho không..?
-Anh có buôn bán gì đâu...? Mà lễ mãi có giàu đâu..., thôi..., em đi đi...!
-Ai khiến anh lễ...!
-Thế đi làm gì...?
-Lái xe cho em...!
À..., nhớ rồi, cô em có cái Altis nhưng chỉ tự đi loanh quanh, chửa dám ra khỏi Hà Nội bựn nào.
-Thế có được ..., thụ lộc không...?
-Sao lại không...!
-Ô Kê...! Đi...!
Khác với mọi khi, đền vắng hẳn, trong bãi chỉ mươi mười năm cái ô tô..., kinh tế suy thoái, thánh thần cũng..., vạ lây.
Một cái “Biển xanh” duy nhất nhưng hình như cố tình đỗ nghênh ngang cho thiên hạ thấy..., chắc nhân vật “Ác” đây!
Trên đường đã hỏi chúng nó (Ba cô giáo) đã chuẩn bị đồ lễ đầy đủ chưa.., đủ rồi..., thế mà vẫn vào một nhà..., họ líu tíu bày mâm, viết sớ, mình để ý dãy Ki ốt đang bị phá dở dang.., những miếng vữa màu trắng lộ rõ những hạt vôi chứng tỏ được xây từ thời 90.
Chợt nhớ lần đầu đến đây, chắc cũng dịp ấy, cả quả đồi này còn hoang vu, mái đền thấp tè với duy nhất một bà cụ thủ đền.
Theo chúng nó vào, lẩm bẩm khấn.
-Tôi tên là... ở... hôm nay theo chúng bạn đến đây, xin Bà chúa phù hộ cho quốc gia dân tộc được thật sự độc lập, xin bà chỉ bảo cho các đồng chí làm kinh tế để dân bớt khổ..., xin cho các cháu mạnh khỏe, học hành thành đạt, xin cho tôi được khỏe mạnh, tỉnh táo để viết Bờ Lốc tiếng Việt hiệu quả...!
Liếc sang chúng nó thấy chỗ nào cũng quỳ, khấn vái rồi lầm bẩm những gì lâu lắm.., rồi lại gieo quẻ, cứ như “Nhà nghề” í.
BIA CÔNG ĐỨC
Lang thang vãn cảnh, ừ.., cái địa thế hay, lưng chừng một quả..., quả gì nhỉ.., núi thì hơi thấp, đồi thì hơi cao, đứng ở cổng nhìn xuống là cảnh chúng sinh, trên cao sau lưng là nới Bà chúa ngự tọa.
Bỗng thấy một dãy bia đá, tuy được gắn vào một bức tường có mái, hoa văn rồng phượng hẳn hoi nhưng lổn nhổn, cái cao cái thấp, béo gầy, nhỏ to..., họ nghi cái gì thế thỉ...? Hóa ra là bia công đức, cái thì chỉ ghi “Bia công đức”, cái oai hơn “Bia vàng công đức”, người nhiều nhất hơn trăm triệu, bức hoành, đôi câu đối..., người ít nhất 500 000..., sao nghi nhiều thế nhỉ...? Một dãy đến chục mét những cái bia lổn nhổn như vậy.., tò mò tìm thêm thì thấy ít nhất có ba khu như vậy, một trong ba khu ấy là cả cái nhà tròn, bên trong chứa một cái khung hình trụ ba tầng có thể xoay được, mỗi tầng gắn những tấm bia có thể xoay để đọc hai mặt..., vẫn thế, năm trăn, một triệu, năm triệu...
Người mình háo danh thật...!
Nhớ hôm về Bệnh viện huyện mổ, thấy trước cái cây có cái cột trụ bê tông, trên đặt tấm bia đá “Cây Kim Giao, đồng chí: ..., Chủ tịch Huyện trồng tặng”..., bây giờ ở đây, người ta bỏ 500-1 triệu để thật tâm công đức hay để mua lấy dòng tên mình trên bia đá..., đố ai biết...? Bởi nhẽ đã thật TÂM thì không cần khắc bia và đã cần khắc bia thì coi TÂM ..., bớt thật..!
Ba cái khu để bia công đức ấy đủ phá vỡ cảnh quan ngôi đền vốn được coi là chốn linh thiêng.., thiết nghĩ, nhà đền chỉ cần lập cái bia ghi ngày tháng khởi công, hoàn thành và .. “Với tấm lòng công đức của khách thập phương”..., thế là đủ.
SỰ TÍCH            
Lần đầu đến đây đã nghe bà thủ đến kể, đã một lần đọc tài liệu..., giờ trong khuôn viên đến có đến ba cái bia được xem như giới thiệu sự tích Bà Chúa, một cái lớn ở ngay cổng vào có nội dung “Hơi khác” so với hai cái còn lại và một trong hai cái còn lại được đặt trong cái nhà tròn, có bát hương và mâm bồng hẳn hoi..., buồn cười lắm cơ..., để ý thấy nhiều người đi hùng hục, cứ chỗ nào có bát hương là rút tờ tiền lẻ đặt lên, khấn vái lia lịa.., đồ rằng quá nửa trong họ không biết mình đang vái cái gì..!
NHÀ TƯỞNG NIỆM BÁC HỒ
Chúng nó còn lễ “Kỹ” lắm..., rồi còn lễ tạ, hóa vàng nữa, lang thang cho hết, trèo lên đỉnh sẽ có cảm giác rất lạ, nếu đứng ở đền nhìn xuống là cảnh dân chúng sinh sống thì đứng trên đỉnh đồi thấy ngay đưới là chốn thờ cúng, dưới nữa mới là cảnh sống, xa nữa là đường quốc lộ số 1, bên trái là sông Cầu, bao quanh là đồng ruộng, nơi xưa kia Bà Chúa động viên dân chúng khai khẩn đất hoang, trồng cấy và tích trữ lương thảo...
Đứng trên đỉnh thấy tại chỗ thì tĩnh nhưng có thể quan sát những ồn ào phố thị ngay dưới chân, con sông và những cánh đồng khiến ta dễ dàng nhớ về lịch sử...
Về kiến trúc, đền Bà Chúa tựa lưng vào núi nên có cái thế ấm ở sau lưng, kín ở hai bên và thoáng đạt ở phía trước, người ta xây nhà tưởng niệm Bác Hồ ở khoảng đất trống trên đỉnh núi..., có vẻ trống trải quá...!
Ân đức Bác Hồ trải rộng khắp non sông đất nước, thấm vào từng lòng dân nên việc lập đền thờ hay nhà tưởng niệm là đúng lắm nhưng thấy ngôi đền này cứ thế nào..., ngoài sự trống trải thì hai kiến trúc, hai nhân vật lịch sử, cùng trên một quả núi lại cái thấp cái cao...
Bác Hồ là người khai sinh ra chế độ này, tức là gần gũi hơn với thế hệ đang sống, con cháu đến tưởng niệm người ít nhiều có khác những cháu chắt đến thắp hương dâng lễ ở đền Bà Chúa..., giá như Bắc Ninh chọn một vị trí khác đẹp hơn, trang trọng hơn, thuận tiện hơn...!
BỨC TƯỜNG CỔ
Lối lên nhà tưởng niệm Bác Hồ được xây mới nhưng lại cắt ngang một bức tường cũ dày đến ba bốn mươi phân, đến tận nơi không thấy vết gạch, vữa..., cạy thử thấy như một thứ hỗn hợp đất sỏi..., lạ nhỉ, đắp đất hay đổ bê tông...? Được làm từ bao giờ...? Thời Lý-Trần..? Nhà Nguyễn...? Hay thời bao cấp...?
Không biết thì phải hỏi..., ngay bên hiên nhà tưởng niệm Bác, một nhóm áng chừng lễ xong đang ngồi thụ lộc, bốc bốc bải bải, cả rượu cả bia, cười nói bô lô ba la.., hỏi bọn này bằng thừa..., chả biết gì đâu.
Trong ngôi nhà nhỏ bên cạnh, mấy ông mặt buồn thiu, xù xù trong những áo bông, khăn quấn cổ đang kẻ nằm người ngồi xem ti vi..., cũng là thủ đền, mấy bà dưới kia tất bật bao nhiêu thì mấy bác này nhàn hạ bấy nhiêu.
-Chào các bác! Cho tôi hỏi bức tường...
Họ cũng không biết gì, khi nhận nhiệm vụ quản lý nhà tưởng niệm này đã thấy như thế rồi...
Ngắm mãi cũng chán..., chờ mãi cũng đói.., đi xuống..., một thằng cỡ ngoài 30 tuổi, gày đét, mắt trắng dã, da xanh xám lộ những hình săm lờ mờ đang hung hăng giận giữ, chửi bới ngay giữa sân đền
-Địt mẹ chúng nó chứ...! Cần thì đóng mẹ nó cửa đền lại...! Nghỉ tất...! Mẹ chúng mày.., ăn bát cơm cũng phải để bố có miếng cháo chứ..., Chúng mày ăn đủ thứ, bố mày hóa vàng, khách thí cho đồng nào được đồng ấy mà cũng dở trò gì..., địt mẹ..! Đóng mẹ nó cửa đền lại ...!
Nó cứ chửi, khuềnh khoàng đi đi lại lại mà không thấy ai tiếp nhời..!
Bà chủ quán (sắp lễ) đon đả giải thích.
-Vợ chồng tôi làm ở..., trước kia cả quả đồi này do cơ quan tôi quản lý, sau, người đến lễ nhiều quá, nhà đền mới xin và chính quyền cho phép mở rộng ra..., cái tường ấy là cơ quan tôi làm chắc những năm 80, tường chình đấy..., toàn bằng đất í mà...!
HẬU CUNG
Ngồi mãi với bà chủ nhà, hết chuyện, bụng đói lại tống mãi nước trà vào nó mới cồn cào..., bọn kia xin những gì mà lâu thế nhỉ, quay lại đón, ngó nghiêng khắp chả thấy đâu, đến hậu cung, một ả đon đả.
-Mời bác vào hậu cung..!
-Để làm gì..?
-Dạ, để xin lộc..!
Quái ..! Sao hôm nay có chuyện lạ
-Các sếp ở trong ấy cả rồi đấy ạ...!
Ngẩn người ra một lúc.., à...! Mấy sếp đi cái biển xanh hồi nãy.., sếp nên được vào tận hậu cung để lễ.., chắc nom mình giống cán bộ lãnh đạo, lại thấy ngó nghiêng tìm người nên ả này nhầm.
Bố khỉ...! Trong cái cánh chăm đi lễ thì việc được vào hậu cung chắc cũng như gặp được mấy đồng chí “Tứ trụ”, việc trình bày xin sỏ có lẽ dễ hơn chăng...?
Thế thì hầu hết những người chen nhau ngoài kia mâm cao cỗ đầy là “Vô nghĩa” sao..?
Nhớ một lần đến Phủ Giầy, gặp ông Chủ tịch huyện, bạn với bà chị vợ, thế là bà ấy kéo vội vào hậu cung bắt quỳ xuống, chẳng gì nhưng bà chị cứ nhắc mãi
-May thế! Hôm ấy gặp anh C mới được vào tận hậu cung...!
Hậu cung, ngoài ý nghĩa thiêng liêng, cũng vì thế mà thường đóng cửa, cũng vì đóng cửa nên người ta ném tiền vào, nhiều lúc những tờ bạc dày mấy chục cen ti mét.
Hừm...! Ông mà là thánh thần, ông sẽ bóp mũi mấy thằng cậy chức, mấy ả lạm quyền kia cho chảy máu ra..., cho chừa cái thói khác người...!


Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

SẮP TẾT-KỂ CHUYỆN LÀNG LIM!

(Bài này viết lại theo những lời kể, chưa chắc đã chính xác!)
Hội Lim, một điểm sáng trong văn hóa Bắc bộ. Mấy ai chưa một lần đến hội, đến cái nôi, cái sân khấu chính của các làn điệu quan họ nhưng cũng mấy ai tò mò tìm hiểu xưa kia..., hôm qua.., chỗ này có những gì..?
Tôi có anh bạn (anh nhiều tuổi hơn nhưng tâm đầu ý hợp nên gọi là anh bạn), sinh thời đã có lần đưa tôi đi khắp làng khắp xã để say mê giới thiệu. Nay xin kể ra đây, trước để kính hương hồn anh, sau để chia sẻ với những người chưa biết.
Địa danh ấy gọi là xã Vân Tương, tên ghép của núi Hồng Vân và sông Tương Tiêu.
Bây giờ nhà cửa, đường xá phủ kín khó mà phân biệt được núi Hồng Vân, hình như nó ở chính chỗ có cái sân khấu ngoài trời ấy, chả biết có phải người ta đã lợi dụng độ dốc của núi làm khán đài không.
Sông Tương Tiêu, đoạn này chay dọc theo quốc lộ số 1A, nếu đi từ Hà Nội lên thì sông nằm bên tay trái. Khi tôi đến (cách đây đã hơn 20 năm) sông chỉ còn vết tích, từng đoan, từng đoạn như những cái hồ cách nhau bởi những cầu đá cầu gạch, cái thì hai, cái thì ba nhịp có lan can với những hoa văn cổ rất đẹp. Trên lan can lại có những lỗ cắm cờ, cắm đèn. Người ta bảo rằng, ao đình mới là nơi hát quan họ chính trong hội nhưng tôi cứ tưởng tượng khi nước Tương Tiêu còn chảy thì cái cảnh:
Dưới cầu nước chảy trong veo    
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha
Cùng với nhịp sống trên bến dưới thuyền của người Kinh Bắc thì đất trồng, nuôi sống các làn điệu Quan Họ phải là đây, con sông Tiêu Tương ấy.
Giờ thì các ao hồ ấy cũng đã thành nhà thành cửa, ai nhanh chân may ra còn thấy được những cái cầu đã biến thành ngõ... Một con sông thơ ca đã biến mất!
Những năm 60 của thế kỷ trước, cũng như Thần, Thánh, Phật ở nhiều nơi, Thần Hoàng làng Lim cũng đội mũ rơm sơ tán vào dân. Đình, Đền, Chùa được sử dụng vào nhiều mục đích khác nhau nơi làm ủy ban, nhà trẻ, lớp học, chỗ để bộ đội đóng quân, nơi lại biết thành sân kho hợp tác xã.., Đình làng Lim được giao cho bên thương nghiệp quản lý. Mái tiền tế thành cửa hàng bách hóa, hậu cung thành kho chứa đạm U rê, ruốc cá… mắm tôm. Một cái hàng rào bằng bê tông lại khiến cái đình nom giông giống cái sân ga không người.
Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, cái đình, cái cửa hàng thực phẩm trở thành điểm nóng của cả xã. Người ta uể oải xếp hàng cả ngày rồi chen lấn xô đẩy để dành lấy bánh xa phòng 702, mấy lạng đinh, vài quyển vở…
Đùng một cái, xóa bao cấp, những người thương nghiệp đang “Như vua” biến thành thất nghiệp. Chốn ấy không còn là cửa hàng thực phẩm sôi động ngày đêm cũng chẳng còn giống cái ga không người nữa, vết tích của đình chỉ còn cái sân gạch lở loét và cái bệ thờ Thánh trơ trọi nắng mưa.
Cơ chế thị trường nhúc nhắc trỗi dậy, cái đình với cả trăm mét mặt đường quốc lộ bỗng chốc trở thành vàng, thành biện pháp cứu cánh cho ngành thương nghiệp đang hấp hối. Người ta định phân ô chia đình cho cán bộ nhân viên, nhưng ngày ấy trình độ chiếm dụng còn kém lắm chưa tinh vi chặt chẽ và chảo chớp như bây giờ. Cứ nghĩ nhân danh cơ quan nhà nước là bà con sợ, cứ nghênh ngang mà đo đo chỉ chỉ, mà chí chóe chửi cãi nhau, tranh bằng được tí mặt đường.
Thế nên trong làng người ta biết, các dòng họ họp lại với nhau rồi người ta khiếu kiện tập thể. Từ xã lên huyện, từ huyện lên tỉnh rồi từ tỉnh lên trung ương. Bộ văn hóa, Văn phòng quốc hội, chính phủ, trung ương đảng… quen mặt năm sáu chục cụ nhiều phen ăn trực nằm chờ. Các thông tư, chỉ thị, biên bản, giải trình tới tấp dọc ngang, trên dưới cả mấy tháng trời nhưng không cái nào có giá trị để người dân rước thánh về đình cũng chẳng cái nào bắt sở thương nghiệp phải dừng ngay việc chia đất.
Làng Lim sôi sục hơn cả chiến tranh. Ông bí thư đảng ủy không dám ra mặt ủng hộ dân mình, nhưng dân sắp làm liều, nhà nhà sắm dao sửa gậy, tích đá cục, gạch mẩu chuẩn bị hộ giá thánh về đình. Cái ghế bí thư của ông không còn giá trị nữa khi mà tính mạng và đời sống chính trị của nhiều bà con đang bị đe dọa nếu để tự phát làm liều.
Cái khó ló cái khôn, không biết ai là người đã hiến diệu kế: Triệu tất cả những nhân sỹ của làng của xã về tham chiến, hiến mưu. Anh bạn tôi cùng tất cả những người con làng có học, thành danh đang công tác ở Hà Nội và mọi miền tổ quốc được mời về lập “Ban cố vấn”.
Sau khi nghe báo cáo tình hình họ xin phép họp kín.                         
-Bỏ mẹ chúng mình rồi! Công an huyện công an tỉnh rồi cảnh sát cơ động từ Hà Nội điều về đông như kiến cỏ, tạo thêm mấy lớp hàng rào cảnh sát bọc chặt khu đất đình. Quê hương thì sôi sùng sục, dao liềm đã cầm trên tay, gạch đá đã chất đầy quang gánh như súng đã lên đạn, tay đã để vào vòng cò… gỡ sao đây? Đầu hàng thì còn dám vác mặt về làng nữa không? Tấn công thì mất chức và vào tù là cái chắc. Chúng mày...! Phải nghĩ đi thôi…!
Một ban chỉ huy tối cao được thành lập chỉ gồm các cụ trong làng, đóng ở một trụ sở riêng. Ban cố vấn chỉ làm nhiệm vụ cố vấn, đóng ở một nhà khác. Lệnh được soạn từ ban cố vấn, thông qua và bí mật phát đi từ Ban chỉ huy tối cao:
-Khẩn trương làm hai nửa cầu vượt rào.
-Thanh niên khênh cầu đi trước, các cụ đại diện đi sau (càng già càng tốt, ai yếu quá không đi được thì cõng) ban nhạc và kiệu Thánh đi tiếp theo, dân làng đi sau rốt, càng đông càng tốt.
-Vũ khí cứ chuẩn bị và mang theo nhưng không được manh động. Tất cả phải chờ lệnh, khẩu hiệu là: Manh động là chết! Manh động là thất bại!
-Khi đến nơi, nửa cầu ngoài tiến chậm, chắc vào hàng rào cảnh sát, chỉ dùng cầu mà gạt không được đánh lại, một người bị bắt thì nhiều người khác thay. Khi đã lắp xong nửa cầu ngoài cho nửa cầu trong vượt rào rồi cõng các cụ và kiệu Thánh qua cầu mà vào. Tuyệt đối không được đập phá hàng rào vì đó là “Tài sản xã hội chủ nghĩa”, không được đụng trực tiếp vào vì đấy là “Chống người thi hành công vụ” . Đặt Thánh, làm lễ, dựng lều tạm là xong, là thắng lợi..!
Cái lệnh được thực hiện lập tức và chính xác, cuộc rước Thánh hồi cung diễn ra đúng kịch bản của các tác giả đang núp kín trong buồng.
Mùa xuân năm ấy, tôi được mời về dự hội. Mái đình mới lợp được một nửa, phần trên còn che tạm bằng bạt. Chỉ có mấy người mặc cảnh phục làm nhiệm vụ trật tự. Không ai bị bắt chỉ có ông Bí thứ bị kiểm điểm và khai trừ khỏi Đảng. Hình như những thứ ấy không ngăn được niềm vui, ông đã thành thường dân, ông lại có quyền vui với cái vui của dân làng.
Trang trọng trước sân đình, tôi thấy một bài thơ trong khung kính.
GIÁ NHƯ
Không thể nhớ được cụ thể nhưng đại ý tác giả ước mình còn trẻ để vào hát cùng các liền anh liền chị.
GIÁ NHƯ.., tôi lại nghĩ khác, giá như đòi được đình mà không mất chức, không bị khai trừ có phải niềm vui trọn vẹn không
Hỏi thì hay ông đang lu bu tiếp khách, hiểu tâm trạng ông, tôi viết vội bài họa rồi sai một chú nhóc.
-Mày tìm Bác C, dúi mảnh giấy này vào tay và nói nhỏ “ có Bác Dũng ở Bệnh viện Xanh-Pôn chờ ở nhà ông Toán, khi nào hết việc bác về cũng được.
Bài họa:
GIÁ NHƯ
Giá như ngày hội quê mình
Sông Tương như cũ mái đình như xưa
Trải qua bao nắng bao mưa
Bao toan bao tính nên chưa bận lòng
Bây giờ giặc đuổi đã xong
Mái đình lại có, giá lòng nhẹ hơn
Vì dân thì dạ chẳng sờn
So được với mất chẳng hơn là gì
Thôi vào với chị hai đi
Kẻo mai lại tiếc thầm thì: GIÁ NHƯ!
* * * *
Tối mít vẫn không thấy ông ta về, đành phải chuồn. Lần sau xuất hiện, bọn trẻ tức tốc điệu tôi đến nhà ông.

-Hôm ấy tiếp nhiều khách quan trọng, 10 giờ đêm, say mèm mà tôi vẫn nhớ về nhà thằng Toán, mới hay ông về mất rồi. Thông cảm nhé! Giờ thì tôi tiếp ông..../.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

XIN: Phật, Chúa, Thánh, Thần..., cứu giúp ông Nguyễn Bá Thanh...!

Tuổi thơ, tôi được nghe, được kể
Thánh Gióng đánh giặc Ân
Ngô Quyền đóng cọc Bạch Đằng diệt quân Nam Hán
Hai bà Trưng rửa nhục trời Nam
Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung
Ôi đất nước tôi, bao nhiêu dũng sỹ.
Văn võ song toàn.
Tôi lớn lên trong thời đại Hồ Chí Minh
Đỉnh cao của những đỉnh cao.
“Tiến lên, chiến sỹ đồng bào”
“Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”
Chúng tôi trầm trồ ngợi ca Lê Duẩn
Truyền nhau thán phục Lê Đức Thọ
Học lịch sử chỉ biết mỗi Lê Chiêu Thống “Rước voi về giầy mả tổ”
Nguyễn Ánh “Cõng rắn cắn gà nhà”.
Còn lại, cả dân tộc là một bản tráng ca.
Không tỳ vết nên luôn luôn chiến thắng.
Thế rồi.                                      
Chúng tôi ngỡ ngàng thấy Nguyên Soái của tôi làm sinh đẻ.
Ngác ngơ tiễn Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái, những công thần giữ nước của chúng tôi.
Nghe ở ngoài đường về đám tang Trần Độ.
Bán tín bán nghi, Trần Xuân Bách những gì...
Đất nước như con tàu rầm rầm lăn bánh vẫn cứ đi
Gỉ trét, cặn dầu, có từ đâu...?
Đất nước như cánh đồng, chuyển mùa, đổi giống.
Sâu bọ sinh sôi, ào ào kiếm chức, chiếm ngôi
Giống, mùa cũ không quay về được nữa.
Những nhân tài
Dẫu nhỏ nhoi, đơn giản
Sao lâu rồi không xuất hiện, bỏ đi đâu...?
Nhỏ như Văn Quyến, “Cậu bé vàng”, cũng sớm bị nhuốm màu.., gục ngã...!
Những quán quân Ô Lim Pi a cứ đi đâu hết cả...
Hàng ngày nghe tham nhũng, chạy quyền ...
Nhóm lợi ích và bầy sâu..., sáng tối...!
Vâng!
Chúng tôi vẫn tin tuyệt đối.
Vào Phú Trọng, Tấn Dũng, Tấn Sang, Sinh Hùng, Quang Thanh, lắm lắm.
Chúng tôi tự hào có Kim Ngân, Tòng Phóng, Thị Doan..., nhiều nhiều.
Chúng tôi hy vọng vào Đức Đam, Xuân Phúc ..., biết bao nhiêu.
Hôm nay, bên đường lớn, một bông hoa gục héo
Thắt lòng nghe “Bạo bệnh” Nguyễn Bá Thanh...!
 Giơ hai tay ngẩng mặt gọi trời xanh
Xin Phật Tổ, Chúa, Thánh Thần ..., cứu giúp ...!

                            

CẢM NHẬN MỘT BÀI THƠ



1h 12', đi mổ cho người nhà một cô nhân viên Bệnh viện huyện về, chúng nó pha trà đặc quá, không ngủ được, vào BTV thấy cái cảm nhận bên DUỆ MAI hay hay.
Duệ Mai viết:
Nhớ xưa
Bay theo tà áo dịu dàng
Bao nhiêu thùy mị, gió mang đi rồi!
Bây giờ em vẫn xinh tươi
Nhưng khi cất tiếng là tôi giật mình!
Bởi không phải kẻ bạc tình
Nên tôi nhắm mắt, nhớ hình bóng xưa...
NDM
Duệ Mai ... ghê ra phết, vừa rồi có cái bài gì nhắc khéo những người chồng hãy biết giữ vợ, giúp vợ vượt qua cám dỗ, bằng dịu dàng, băng ân cần chăm sóc như ngày chưa lấy nhau.
Tôi nghĩ về điều ấy rất nhiều.
Khi yêu chàng ga lăng, chăm sóc, coi nàng như nữ chúa của riêng mình
Khi yêu, nàng dịu dàng, ỏn ẻn, tế nhị từ giọng nói đến dáng đi, luôn tỏ ra ngây thơ, mỏng manh dễ vỡ và củng tỷ mỷ chăm sóc chàng từ miếng ăn, miếng uống đến cái áo cái khăn.
Ngay sau ngày cưới, cả chàng và nàng lột xác rất nhanh
Nàng ăn mặc tạm bợ khi ở nhà, trang điểm, mặc diện khi ra đường với người ngoài (Không phải bồ), nàng nói năng cục mịch với chồng con nhưng lại nhẹ nhàng nơi công sở và bạn bè..., không ngây thơ nữa mà cái gì nàng cũng tỏ ra là bậc thầy của chàng.
Chàng cũng vậy, nói trống không với vợ nhưng rất .."Ngon" với bất kỳ người phụ nữ nào khác, khi nàng vội vã làm cơm thì chàng vô tư đọc báo, xem ti vi... khiến nàng có cảm giác từ vị thế nữ chúa thành ..., con ở.
Tất cả, từ hai phía nhanh chóng bóp chết tình yêu và là cơ sở cho những mối tình vụng trộm nơi công sở... Chính vì vậy, tôi vẫn thường nhắc các bạn trẻ quanh mình chú ý "Hâm lại" hay "Làm mới" tình yêu với vợ/chồng.
Với "Nhớ xưa" Duệ Mai mới chỉ nhắc một phía, cái phía có chính mình.
Ngôn ngữ thơ, cái cách gửi thông điệp một cách tế nhị của tác giả thì tôi không thể theo được, tính tối bốp chát, hiểu đấy nhưng không thể nói xa, nói nhẹ thế được.
Cảm nhận của tôi thế này:
Em nhuộm tóc màu, Em đi cao gót
Bước như nhảy nhót, miệng em bô bô
Không thích làm cô, em ưa làm chị
Em ghét chữ thị, nghe nó quê mùa
Em vào lễ chùa, hở mông hở rốn
Em không sợ tốn, hàng hiệu cầu kỳ
Nơi nào em đi, bỗng nhiên yên ắng
Chỗ nào vắng vắng, là em thấy buồn
Cãi nhau con buôn, nể em lánh mặt
Khi nào đèn tắt, anh mới nhận ra
Người nằm cạnh ta, dịu dàng duyên dáng...!