Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

THÊM VÀI ĐIỀU VỀ TAI BIẾN MẠCH NÃO


Tôi đã cố gắng dùng ngôn ngữ phổ thông để viết về TAI BIẾN MẠCH NÃO (Đăng ngày 15-16/07/13) nhằm cung cấp những hiểu biết cơ bản và quan trọng hơn là thái độ của người bệnh, người nhà khi bị tai biến.
Hôm qua, ông chú họ, ông chiến sỹ GPQ tôi gặp ở Long Thành sáng sớm ngày 30-4 năm 1975, ông Mai Đình Tuấn, bị chảy máu não.
Cuộc đời đầy gian truân cực nhọc của ông thế là lại thêm một gian truân vất vả nữa khi cuối đời, âu cũng là số phận, đã là số phận thì chả ai tránh được kể cả bác sỹ chuyên khoa giỏi.
Tuy nhiên, qua mỗi trường hợp như vậy, nếu rút ra kinh nghiệm thì cũng hy vọng đỡ cho những người sau, chính vì vậy tôi viết thêm vài điều.
Ông Tuấn biết mình cao huyết áp nhưng không uống thuốc thường xuyên, đó là bài học cho những ai có huyết áp > 160 mmHg.
Cả cuộc đời vất vả, cách đây 2 năm ông làm được ngôi nhà to lắm, hiện đại lắm, tôi chưa kịp về kiểm tra chỗ ông ngủ nhưng nếu rét mới như thế này, nhà lại dùng cửa đời mới (Nhựa lõi thép, đóng vào là kín mít) thì lại là một nguyên nhân nguy hiểm nữa
Tai biến có thể xảy ra bất cứ lúc nào, cơn cao huyết áp vô căn cũng có thể xảy ra bất cứ lúc nào, tuy nhiên, thống kê cho thấy có những hoàn cảnh là điều kiện thuận lợi như: Gắng sức, trạng thái căng thẳng (Kích thích hay ức chế), thay đổi môi trường đột ngột và trong nhà vệ sinh...
Như đã nói, não là tổ chức có yêu cầu nuôi dưỡng rất cao và hằng định (Đặc biệt là Ô-xy), điều này phụ thuộc vào dòng máu đến não, chất lượng máu (Tức là mức độ bão hòa ô xy trong máu). Sự co hay giãn của hệ mạch góp phần duy trì tính hằng định ấy mà sự co giãn mạch ở người cao tuổi kém đi do nhiều nguyên nhân (Đã nói)
Khi gắng sức (Điển hình là động tác ho) áp lực trong ngực tăng lên, máu về tim khó hơn, ứ ở não và cũng kích thích một cơn cao huyết áp, ít nhất thì người bệnh cũng hoa mắt, chóng mặt, (biểu hiện của thiếu ô xy não) nặng hơn thì tai biến thật sự.
Khi căng thẳng, tức là não hoạt động quá mức và kéo dài, cũng như các tổ chức khác hay bất kỳ vật chất nào, mọi hoạt động đều tiêu tốn năng lượng và thải nhiều hơn, cũng có nghĩa nhu cầu tuần hoàn não tăng lên, khi quá khả năng của hệ mạch người cao tuổi, khi kích thích cơn cao huyết áp thì có thể tai biến xảy ra.
Hệ tim mạch hoạt động trong đáp ứng với những thay đổi môi trường, thay đổi nhiệt độ, gió, những tác động tâm lý đột ngột, đều gây thay đổi nhịp tim, độ co giãn và vùng co giãn mạch
Khi gặp lạnh, gió hay điều gì sợ hãi, ta thấy mặt tái đi, da co lại (Nổi gai ốc), một phần hiện tượng ấy là do mạch ngoại vi co lại, mạch ngoại vi co sẽ tống một lượng máu lớn về trung tâm trong đó có não, áp lực máu ở trung tâm tăng lên đột ngột cũng là điều kiện thuân lợi cho tai biến.
Nhà vệ sinh trong các gia đình Việt Nam nói chung có mấy nhược điểm sau:
-Thường kín đáo và là diện tích tận dụng (gầm cầu thang, góc...),
-Độ thông gió kém (kể cả khi có cửa sổ, quạt thông gió)
-Độ ẩm cao, sau khi sử sụng, sàn, tường và vật dụng ướt (Khăn) tiếp tục bay hơi nước.
-Đặc biệt những nút hơi (Si phông) thường ít được quan tâm chăm sóc, nước trong nút rất nhanh cạn do bay hơi và do những sợi tóc tạo thành mao dẫn. Khi nước cạn, khí từ bể phốt (Cống) bay ngược lên rất độc.
Hơi nước, khí độc từ bể phốt đẩy không khí bình thường ra ngoài nên độ bão hòa ô xy ở đây rất thấp, ngoài ra việc gắng sức khi đại tiểu tiện, lạnh đột ngột khi tắm rửa là nguyên nhân dẫn đến có tỷ lệ đáng kể tai biến mạch não xảy ra với người cao tuổi trong nhà vệ sinh.
Hy vọng những trao đổi này giúp người cao tuổi và những người có bố mẹ già lưu tâm phòng tránh!

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

ME TÔI-U NÀNG

Xưa, tôi trộm yêu cô hàng xóm. nhưng mà tôi nhát, nghĩ mình văn dốt võ nhát, nhà mình vừa nghèo vừa lí lịch xấu..., em kiêu sa là thế sao mình với tới.
Tôi đâu biết rằng em cũng thầm yêu tôi nhiều lắm.
Những ngày tôi ở chiến trường em tâm sự với tôi trên trang giấy, biết tôi xót thương Mẹ, em tìm cách gần gũi thay tôi nói chuyện cho bà vui.
Chẳng đứa nào dám nói, cho đến một hôm, em gọi tôi đến trách móc và thông báo "Ngày mai em lấy chồng". Tôi ngẩn ngơ chỉ biết giận cái thân mình.
Khi còn ở chiến trường. tôi đã viết bài thơ này.
ME TÔI-U NÀNG
Me tôi chơi với U nàng
ngày thì "công tác" tối sang ăn trầu
canh khuya chuyện đã tàn lâu
Bu nàng nói chuyện bí bầu nhìn tôi
-Thằng này mười mấy tuổi rồi
xem ra đã lớn lo thôi còn gì
Me tôi nhả bã cười khì
-Thằng này chăm học nhất thì là ngoan
vội gì chuyện ấy hãy khoan
tính xa không được tôi toan tính gần
Mấy hôm thấy nó tần ngần
đứng đây nhìn mãi tận sân nhà bà
buồn cười tôi nghĩ hay là
Cái Tí nó bắt cậu ta mất rồi
Nếu mà thực thế tốt thôi
được dâu như vậy nhất rồi còn chi
này là miệng hát chim quy
lời ăn tiếng nói dáng đi dịu dàng
chịu thương chịu khó nhất làng
tôi đem ý hỏi họ hàng đều ưa
Thế rồi hôm ấy cứ mưa
tôi không sang được nên chưa hỏi bà
Bu nàng trách-Cứ lo xa!
bà và anh quyết là ta xong rồi
Hôm nay mưa lại sụt sùi
Xó rừng, ôm súng, anh ngồi nhớ em./.

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Chào một NGƯỜI CSGT về hưu...!

 photo chu-doan-3-1414834370665_zpsdc509e4d.jpg
Thượng tá Lê Đức Đoàn khóc trong ca trực cuối cùng
Thành thực, đa phần những lần tiếp xúc với CSGT đều... rất buồn...!
Đồng ý, sai thì nộp phạt (Dù hình thức gì đi chăng nữa) nên tôi không buồn vì bị nộp tiến, nếu vì thế mà rút ra kinh nghiệm, mà tránh được tai nạn... chả bõ lắm sao...!
Duy nhất một lần, chạy từ Ngọc Khánh về mổ một ca ở Bv YHCT Hà Nội (Mai Dịch), chạm ngã tư Giang Văn Minh thấy đèn xanh còn 3 giây, tôi nhấn ga vượt qua.
Chú CSGT rất trẻ lao ra tuýt còi.
-Bác vượt đèn đỏ.
-Bạn có nhầm không đấy...? Tôi vào ngã tư đèn xanh còn 3 giây nữa...!
-Vâng! Có thể cháu nhầm nhưng bác chạy hơi nhanh!
-Đúng! Tôi đang vội!
-Bác có việc gì mà vội vậy...?
-Tôi đi mổ và bệnh nhân của tôi đã lên bàn rồi...!
-Chết...! Thế thì bác đi đi...! Cháu xin lỗi bác...! Chỉ là ..., cháu thấy xe chạy hơi nhanh...!
Có thế mà tôi cứ cảm động mãi, hóa ra CSGT cũng có người trách nhiệm, mình chạy nhanh, không giấu được sự vội vàng, người ta chặn lại nhắc nhở là phải..., chưa biết có cứu được ai, tai nạn một phát là tự giết mình hay giết người khác ấy chứ.
Vụ ấy đã 5-6 năm, mãi chả gặp ai như thế nữa!
Hôm nay, trên Quê Choa thấy dân cư mạng cảm động chia tay Thượng tá CSGT Lê Đức Đoàn về hưu.
Người lưu thông qua đầu Nam cầu Chương Dương sẽ nhớ mãi nụ cười và những cách xử tình huống có lý có tình của anh
Không biết người ta có còn được nhận những nụ cười, những lời chào thân mật từ những CSGT ở đây...?
Không biết người ta có được chào những CSGT ở đây bằng những nụ cười thân mật, những cách xưng hô gần gũi.
-Hôm nay “Bố” trực à...! Con đi nhé...!
-Chào “Thầy”...! Em đi nhé...!
Tôi ngắm bức ảnh này và còn suy nghĩ nhưng khi đọc đoạn kết:
Từ hôm nay, chốt CSGT ở phía nam cầu Chương Dương vắng bóng ông. Dòng người tấp nập đi qua đây, chắc sẽ không còn thấy một “người bố, người thầy” với cái vẫy tay chào đầy gần gũi và nụ cười thân thiện nữa. Và không biết, khi bị vi phạm giao thông ở điểm này, liệu ai đó có được một người CSGT chặn lại, dặn dò đầy trách nhiệm rồi “đi đi cho kịp công việc, kẻo muộn” không?”
Thì tôi thấy mắt rưng rưng...! Ấn tượng sau những lần “Đụng” CSGT thúc giục tôi viết mấy cây này.


Chào anh, một ... Con người!
Tôi không được gặp những lúc anh cười
Chỉ thấy trong ảnh
Ca trực cuối cùng... anh khóc giữa người, xe Hà Nội

Đã nhìn quen dòng đời nhốn nháo
Ai ác ...? Ai lành...?
Ai vội vã nuôi con chăm bố...?
Ai thảnh thơi dạo phố, suy tư...?
Cốp xe nào, cạp lồng cơm tới viện...?
Cốp xe nào có thuốc phiện hàng chui...?
Lũ trẻ kia ai vui tuổi hai mươi ...?
Ai càn quấy làm bẩn đường dơ phố...?
Anh đã ở đây
Người dân chào anh bằng “Bố...!” bằng “Thầy...!”
-Con đi đây...!
-Ừ đi đi, kẻo muộn...!

Những giọt nước mắt đến từ đâu...?
Đời vẫn chảy qua cầu
Từ nay, những ánh mắt tìm đâu
Một nụ cười thân thiện
Lời nhắc nhở ân cần, thân mến
Từ một người, Cảnh sát giao thông ...!
Một hòn đá sao ngăn nổi dòng sông
Vì biết thế, nên hôm nay, anh khóc...!
Vì biết thế, nên hôm nay, tôi khóc...!

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

NGỰA và MÈO (Tiếp và hết)

Khi viết “Ngựa và mèo”, tôi không có ý định đao to búa lớn nhưng chính các bạn đọc đã biến nó thành búa lớn đao to.
Tạo hóa sinh ra trái đất này với muôn loài, muôn vật, chẳng có gì thừa, cùng với quy luật sinh-khắc để cùng nhau tồn tại.
Vũ trụ thu nhỏ là trái đất, trái đất thu nhỏ là cá thể mà mỗi chúng ta là một.
Đừng nghĩ những môn học về con người là già cỗi..., sẽ còn lâu và có lẽ chẳng bao giờ con người khám phá hết những bí ẩn tồn tại trong chính mình.
Cái vũ trụ thu nhỏ là con người ấy lại được thu nhỏ rất nhiều lần nữa, trong đó mỗi cơ quan, bộ phận, chi tiết đảm nhận những chức năng riêng biệt, chúng, hỗ trợ, kìm chế, phối hợp với nhau nhịp nhàng.
Có bao nhiêu chất nội tiết, bao nhiêu yếu tố làm nhịp tim tăng lên thì lại có ngần ấy chất, ngần ấy yếu tố làm nhịp tim chậm lại...
Nhịp thở..., độ co dãn của mạch..., vân vân... tất thẩy những hoạt động của con người đều như vậy...!
Trái đất có biển cả như cái túi chứa nước khổng lồ, có Bắc cực, Nam cực băng giá, có sa mạc, núi đá, đồng bằng để con người ở đâu thì tận dụng lợi thế ở đó mà sinh sống.
Tạo hóa cũng sinh ra con người hầu như không ai hoàn toàn giống ai về hình hài, tâm tính và khả năng, anh em cùng cha cùng mẹ, thậm chí những cặp sinh đôi cũng vậy.
Cũng như muôn loài sinh vật khác có giống đực giống cái, con người có đàn ông với hình hài và tính cách tạo nên “Phái mạnh” và đàn bà với hình hài và tính cách tạo nên “Phái đẹp” hay cũng họi là “Phái yếu”.
Thế giới sẽ đẹp biết bao, cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao nếu loài người biết thân biết phận của mình.
Loài người khai thác và tôn trọng muôn loài để cùng nhau tồn tại
Người ở đâu thì thì mưu sinh ở đó rồi qua thương mại du lịch mà trao đổi với nhau sao lại tham lam để gây chiến tranh, oán thán.
Ở đâu có khoáng sản gì thì khai thác mà sử dụng, mà trao đổi, rừng quý là thế và là ngôi nhà chung của bao loài khác, sao nỡ tàn phá đến kiệt cùng.
Thổ nhưỡng phù hợp làm gì thì làm đó, sao lại xây nhiều đô thị, rồi phát triển công nghiệp ở đồng bằng..., phá rừng rồi để trung du và miền núi thành hoang mạc

Xã hội cần có tổ chức, trong tổ chức có người trách nhiệm nhiều, người trách nhiệm ít.
Xã hội tốt đẹp nhất, văn minh nhất, công bằng nhất là xã hội do tất cả mọi thành viên quản lý.
Xã hội mà quyền lực tập trung vào một hay một nhóm những kẻ đứng đầu là man ri mọi rợ hơn cả man ri mọi rợ. Con sư tử, con sói đầu đàn khi còn khôn, còn khỏe thì đế chế của nó bền vững, ngược lại khi già yếu, lười nhác, ngu đần thì làm khổ cả bầy đàn... Những con đầu đàn có thể không phải đi săn, có thể được ăn trước, ăn ngon, ăn nhiều nhưng chúng không tham lam vô độ như những nhà độc tài, chúng không xây lâu đài biệt thự, nhiều lâu đài biệt thự..., chúng không dự trữ vàng và ngoại tệ..., con cái chúng cũng phát triển, cạnh tranh công bằng với đồng loại nên chúng không phải lo của cải để cho nhiều đời con cháu...
Nói xã hội độc tài man ri hơn cả mọi rợ là như thế...!
Trong một địa hạt như Huyện như Tỉnh, trong một tập thể như Công ty, Tập đoàn, thể nào cũng có những người có khả năng quản lý, những người biết phát huy sức mạnh của từng thành viên để địa hạt minh, cơ quan mình phát triển, các thành viên cùng được hưởng... Những người đó tranh cử để mọi thành viên bầu ra người đứng đầu... Những người mà trời phú cho khả năng khác thì làm việc theo khả năng ấy, kẻ nghiên cứu cơ bản, người khéo tay làm thợ..., kẻ giàu lòng thương yêu thì chăm sóc đồng loại, người giỏi võ nghệ thì bảo vệ cộng đồng.
Sao ở ta cũng như nhiều nơi, không nói ra, không thừa nhận nhưng ai ai cũng và dường như chỉ có một con đường phấn đấu, đó là ... lên quan. Người giỏi quản lý đã đành nhưng những kẻ khác cũng vậy..., thế nên có cảnh ông nhà thơ lại lo giữ hầu bao, người ca sỹ lại làm bộ trưởng..., Bác sỹ giỏi lại phấn đấu làm Giám đốc..., thầy dạy giỏi lại cố để được làm Hiệu trưởng...
Loài người dắt nhau vào những cuộc đua điên loạn, triền miên..., trong những cuộc đua ấy, lúc thì nghề này, khi thì việc nọ được coi là “Có giá”..., thế là ngoài cuộc đua vào vị trí “Lãnh đạo”, lại có cuộc đua vào những nghề những việc ... “Có giá”. Thế là người có năng khiếu “Đấm bốc” cũng nhảy ào vào các trường nghệ thuật, kẻ có tâm hồn có khả năng nghệ thuật lại cố cho được vào nghề kinh tế ...
Cứ thế..., cứ thế..., con người tự hủy hoại khả năng của mình...!
Cũng bởi lao theo những cuộc đua ấy mà vai trò đàn ông, đàn bà trong nhiều gia đình cũng bị đảo lộn.
Tôi chỉ có một ông chú, ông chú chỉ có một thằng con trai, khi học trường Y, nó yêu một cô mà sau nhiều lần thăm dò, tôi biếc chắc chắn rằng chúng rất khó lòng hòa hợp.
Hôm đi ăn hỏi, sau những thủ tục bắt buộc, ông bố cô ta, một đồng nghiệp, cứ lôi tôi ra chô vắng mà khẩn khoản.
-Các cháu nói rất nhiều về anh, qua đó tôi rất tin tưởng anh và vì vậy tôi muốn thú thực với anh..., mãi cho đến khi con gái đặt vấn đề lấy chồng, tôi mới ngộ ra sai lầm của mình..., tôi đã sai khi từ trước tới nay chỉ lo cho con học ở các trường mà không hề chú tâm dạy con cách làm vợ, làm mẹ..., bây giờ thì sự đã rồi.., tôi trông cậy tất cả vào anh..., trên tinh thần đồng nghiệp.
Thế rồi sáu tháng sau ngày cưới, chúng nó bỏ nhau..., bỏ nhau thì chúng lấy người khác nhưng đọng lại trong tôi là tâm sự, là hối hận, là nỗi đau của người cha...
Anh họ tôi là một người tài giỏi và thành đạt, anh có kiến thưc rộng, tính hài hước, tế nhị và tâm lý..., người con trai cả của anh cũng vậy..., ở đâu, chỉ cần có một trong hai cha con ấy là không khí cứ vui như tết...
Thế rồi một hôm tôi bỗng ngộ ra rằng, hai đứa cháu gái của tôi cũng bắt trước phong thái, cử chỉ, cách nói, y như của bố và anh. Tôi đã phải chọn thời điểm phù hợp để tâm sự với chúng rằng:
Bố và con gái, anh và em gái, vợ và chồng tạo nên một gia đình vui vẻ hạnh phúc cũng như phải có món xào, món luộc, món mặn, món ngọt..., mới tạo nên bữa ăn ngon..., cũng như phải có tiếng thanh tiếng Bass, bè cao, bè thấp, bè trung gian..., rồi bộ dây, bộ gõ, bộ hơi... tất cả có làm đúng, làm tốt cái phận sự của riêng mình mới tạo nên một bản hợp xướng hay, được nhiều người ngưỡng mộ ca ngợi...
Nếu vì những cá tính, phong cách của chồng, của bố, của anh hay, mà vợ và các con gái cũng noi theo y hệt thì chẳng khác gì ăn bữa tiệc toàn một món xào.., bản hợp xướng từ đầu đến cuối toàn tiếng Bass...
Cái nhanh, mạnh, hài hước, đôi khi hơi ẩu, hơi thô của đàn ông trong nhà, nếu được đệm, được hòa với cái nhẹ nhàng, tế nhị, duyên dáng, tỷ mỉ của phụ nữ mới có thể tạo nên một gia đình hạnh phúc..., sao có thể gọi là bữa ăn ngon, sao có thể gọi là bản nhạc hay...!
Các cháu tôi lặng im, chả biết chúng có nghe...! Có cho là phải mà thực hiện...!
Ngày nay, vai trò gia đình trong giáo dục trẻ em càng ngày càng bị hạn chế, cùng với những trào lưu không rõ ràng về bình đẳng giới (Thực lòng, mỗi khi nghe các cán bộ phụ nữ, cán bộ tuyên huấn, cán bộ văn hóa nói về Công-Dung-ngôn-Hạnh thời nay..., tôi chỉ chết lặng...!) Thế rồi vấn đề Quyền trẻ em, bạo lực gia đình... Tất cả góp phần tạo nên những gia đình mà trong đó:
Người vợ không biết thu vén giữ gìn tài sản, không biết thiết kế một bữa ăn thông thường, không biết quần áo của chồng và con trai..., thậm chí không biết ru con..., không biết cách động viên khi chồng thất bại, khuyến khích khi hắn thành công, can ngăn lúc sa ngã.
Khi chưa lấy chồng, có người con gái nào tự hỏi để biết, mình làm duyên..., mặc và làm đẹp với ai...? Để làm gì...? Nếu không phải để quyến rũ người mình yêu, người mình định lấy làm chồng...? Và cũng những câu hỏi ấy khi cô gái đã thành người vợ... Tôi thấy không ít những người làm duyên, làm đẹp khi ra xã hội, ngược lại khi về với chồng con thì xộc xệch, cục cằn...
Người chồng sống ỷ lại, vô kế hoạch, không biết đường điện, đường nước trong nhà đi thế nào, không biết cái xe của vợ hỏng tốt ra sao..., không có ý thức rèn giũa con cái..., nhìn thấy vợ dắt xe hay mang vác vật nặng cũng chẳng động lòng ..., thậm chí quên cả những cử chỉ âu yếm ..., bao nhiêu sự thể hiện sức mạnh và trách nhiệm khi còn là yêu đương đều biến mất hết...
Một quốc gia đem công nghiệp làm trên đất màu mỡ.
Một xã hội không tạo điều kiện cho mỗi con người được phát huy thế mạnh và sở thích thật sự của mình.
Một đất nước mà người cầm quyền không biết hay cố tình không biết bổn phận của mình.., cái vị thế để chăm lo cho dân cho nước lại hà hiếp, tham lam cướp hết của dân của nước.
Một cơ quan mà ai ai cũng chỉ thích, cũng tìm mọi cách để được làm người đứng đầu...
Một ông nhà thơ làm kinh tế. ..
Một cô vũ công làm chính trị...
Một người vợ lại sống, thể hiện và phấn đấu theo tiêu trí của “Phái mạnh” và ngược lại, người chồng lại ủy mị dịu dàng đến mức ỏn ẻn..., quá quan tâm chăm sóc làn da mái tóc mà quên bổn phận làm chồng...
Thì có khác gì con mèo kia đòi đi kéo xe..., con ngựa kia muốn được sà vào lòng ông chủ...!!!

Giá như trong mỗi quan hệ, ai ai cũng biết tự soi xét để ra sức phấn đấu làm đúng cái năng lực, thiên chức và bổn phận, vị thế của mình....!

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

NGỰA và MÈO...!

Xưa có một con mèo, một con ngựa sống thật hạnh phúc với ông chủ.
Ông chủ quý ngựa vì ngựa chăm chỉ, nhẫn nại năm tháng thồ hàng cho ông, khi ông tắm, chải lông và cho ngựa ăn những bó cỏ non, nói những lời yêu thương, cảm ơn ngựa, ngựa nhìn ông trìu mến, tỏ ra hiểu hết những điều ông đang nói.
Ông quý mèo vì sự hiện diện của mèo khiến bọn chuột không dám bén mảng đến nhà ông, mỗi khi cảm giác cô đơn hành hạ, ông thường ôm mèo vuốt ve, mèo lim dim rung rung tận hưởng.
Cuộc sống cứ êm đềm như thế, ông chủ cứ yêu thương và mèo ngựa cứ làm những việc bản năng của mình.
Nhưng rồi một hôm, mèo bỗng thấy mình thật vô dụng, cả ngày chỉ loanh quanh trong nhà khi mà ngựa và ông chủ quần quật từ tinh mơ đến tối mít..., thế rồi tối về, ngựa chỉ được ăn bó cỏ vứt trên đất còn mình thì được ăn thịt, cá trong bát đẹp hẳn hoi.
Mèo thấy như thế là ông chủ không công bằng, vì quá yêu chiều, ông chủ đã biến mèo thành kẻ ăn bám...
Hôm sau, mèo quyết leo lên xe để cùng đi làm... Ông chủ nói, mắng, đuổi sao cũng không được, cuối cùng phải quật cho mèo một roi..., đau điếng, mẹo chạy vào nhà nằm khóc tức tưởi.
Từ đó, quan hệ mèo-ngựa bắt đầu rạn nứt, tuy vậy những lúc nhàn rỗi, không có ai khác chúng vẫn phải chơi với nhau.
Một ngày trời rét cắt da cắt thịt, khi chúng đang chơi với nhau như thế thì ông chủ ở ngoài đồng về, vứt cho ngựa nắm cỏ, ông ngồi xuống chiếc ghế băng mệt mỏi..., mèo nhẹ nhàng nhảy lên, rúc vào lòng ông. Ông chủ vuốt ve, những nét mệt nhọc, buồn bã trên gương mặt ông dường như biến mất, mèo lim dim, rung lên sung sướng...
Ngựa thấy tất cả, trong lòng ngựa nhen lên nỗi ghen tỵ, mình cũng yêu thương ông chủ, đã tận tụy hết sức vì ông..., công bằng mà nói, ông chủ cũng yêu chiều chăm sóc mình nhưng tại sao không bao giờ mình được ông ôm vào lòng âu yếm như thế kia..., hạnh phúc làm sao, ấm áp làm sao...!
Có tiếng động nhỏ dưới bếp, bản năng và phận sự khiến mèo lao vụt xuống kiểm tra.
Ông chủ đang lơ mơ trên ghế, cái bàn tay đang vuốt vuốt bỗng quờ quạng tìm mèo..., cơ hội cho mình đây, ngựa nghĩ thế và nhẹ nhàng đến bên, ngả mình vào lòng ông chủ...
Giật mình tỉnh giấc, ông chủ la toáng lên khiếp sợ rồi phạng cho ngựa một trận nên thân.
Sau hai trận đòn ấy, mèo không bao giờ đòi theo đi làm nữa, ngựa không bao giờ bén mảng đến chỗ ông chủ nằm nghỉ nữa, cuộc sống lại yên ấm như xưa....
Còn các bạn, các bạn nghĩ gì về câu chuyện này...?


Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

TẢN MẠN VỀ MẤY CÂU THƠ

Tôi vừa có hai cuộc điện thoại.
Trước hết, một bạn đọc quen biết tỏ ý nuối tiếc bài thơ mới đây trên trang Trần Đức Thái.
Tôi đã đọc bài thơ này, vì bận nên chưa đọc kỹ nhưng định bụng sẽ quay lại đọc kỹ hơn, chính vì vậy mà ..., tôi cũng tiếc.
Gọi ngay cho anh Thái, té ra việc cất bài thơ là thể theo ý tác giả..., biết làm sao, tôi không muốn và cũng không có quyền về việc này!
Nhưng nhân cái nội dung còn nhớ lõm bõm mà nói đôi điều về Cựu chiến binh giải phóng Miền nam, các thương binh và những gì chính sách hậu phương của nhà nước mình đã làm, chắc... chả ai cấm...!
Trong suốt chiều dài cuộc chiến tranh, lớp lớp thanh niên lên đường tòng quân, họ đã:
“Đi chiến đấu mà lòng vui bất tận
Chiến trường giục giã bước hành quân”
Khi vượt vỹ tuyến 17 không ai trong họ đặt ra cho mình bất cứ một chỉ tiêu nào về quân hàm, bổng lộc sau chiến tranh.
Họ hồ hởi đi, hăng hái chiến đấu, vui vẻ đón nhận đói khát và sốt rét rừng..., cuối cùng thương tích và tính mạng không cản được bước tiến của họ trên con đường “Cứu nước” mà Đảng đã vạch ra.
Cái vô tư, không bao giờ tính toán xương máu, tính mạng của những người lính chiến, thiêng liêng lắm, thiêng đến mức thiết nghĩ lúc này, hoàn cảnh này, không cần và không nên nhắc đến nữa...,
Tôi sợ, sợ đến mức căm ghét những mỹ từ dành cho họ...
Những người ở hậu phương và những người đang được hưởng thành quả xương máu, tính mạng của họ cứ muốn, cứ đòi hỏi họ phải luôn trong “Tư thế chiến thắng”..., khi bị đối phương dồn đuổi đến kiệt cùng..., khi chôn bạn chết vì đói, vì sốt..., khi biết là sẽ thua, biết là sẽ chết mà vẫn phải tiến lên theo cái lệnh thiếu minh mẫn từ ở tít tận xa..., ta vẫn đòi họ phải hiên ngang như lúc cắm cờ trên dinh Độc lập.
Và bây giờ, dù được đãi ngộ thế nào họ cũng phải luôn nở “Nụ cười chiến thắng”, dù mọi ngày làm gì, ăn gì, mặc gì thì khi xuất hiện trước công chúng.., khi đi vào thi ca, họ vẫn phải “Lấp lánh huân chương trên ngực”... Có phải chúng ta muốn thế, hậu phương muốn thế...???
Khi bị thương, họ chỉ nghĩ có còn được chiến đấu nữa không...? Bao giờ lại được về chiến đấu bên đồng đội...? Và vì thế mà họ vui vẻ, thứ vui vẻ không phải vì như vậy họ sẽ có cái “Thẻ chen ngang”, để mai về quê bắt nạt thiên hạ...
Trước khi trút hơ thở cuối cùng trên tay đồng đội, chẳng ai mừng vì: Thế là từ nay bố mẹ mình có cái “Bằng gia đình vẻ vang”.... Nếu mừng, họ mừng vì đã hứng chịu bom đạn, đã hy sinh thay cho đồng đội.... Nếu ân hận, nuối tiếc..., họ tiếc, họ ân hận vì đã trút hết gánh nặng phía trước cho đồng đội...
Lúc ấy, họ không có điều kiện, không có thời gian và cũng chưa có cơ sở để nghĩ về những điều khác.
“Chiến tranh có thể kéo dài năm năm, mười năm, hoặc lâu hơn nữa...” và: “Ngày mai kháng chiến thành công...” Từ năm 1974 về trước, ai cũng tin ở “Chiến thắng” nhưng có người lính nào ở chiến trường biết được rằng, “Ngày mai” ấy chính là 30-4-1975...?
Tôi không muốn nói đến những gì mà Đảng và nhà nước đã làm kể từ cái mốc ấy cho những người lính, những người được gọi là... “Có công”.
Tôi chỉ thấy không ít những “Thương binh rởm”, những “Nạn nhân” này nọ ... “chưa thật”..., thậm chí “Anh hùng lực lượng vũ trang” ..., man trá.
Trong khi không biết còn bao nhiêu thương binh thật, chất độc thật, có công thật đang bị lãng quên, đang phải “Chạy”, phải “Xin” chế độ lẽ ra họ phải được hưởng...
Hình như, việc người lính trở về phải lặn lội đi tìm người xác nhận thương tích của mình, xác nhận thời gian và địa bàn chiến đấu của mình đã thành việc ...”Đương nhiên”..., hình như kể từ khi họ trở về thì cái nghĩa đã đổi cho nhau giữa “Tiền phương” và “Hậu phương” và người lính đã thành hậu phương nên phải phục vụ, phải đáp ứng những theo yêu cầu của tiền tuyến....
Tôi chỉ thấy cái việc cỏn con như chiếc xe tăng húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập mà tốn giấy tốn bút..., đau hơn nữa là những giọt nước mắt của đứa con gái bảo vệ danh dự cho bố...
Tôi chỉ thấy những gia đình bỏ thời gian tiền của, những ông bố bà mẹ cố lăn lội đi tìm mắn xương của con như một nguyện vọng duy nhất trước khi yên lòng nhắm mắt lìa đời...
Trong suốt cuộc chiến tranh, có biết bao nhiêu trường hợp như vậy...? Còn bao nhiêu trường hợp như thế...?
Chỉ với tư cách đồng đội, tư cách một công dân được hưởng thái bình mà mỗi khi nhìn cảnh ấy, nghe chuyện ấy tôi đã thấy mình như một kẻ vong ân bội nghĩa...!!!
Những người may mắn còn được sống, họ đang ở đâu...? Làm gì..?
Không phải tất cả đều là Lê Mã Lương, Bùi Văn Bồng, Phạm Tuân!
Đa phần trong họ đều như Trần Đức Thái, và tôi tự hỏi bao nhiêu người không được như Trần Đức Thái...? Bao nhiêu người đang ở cảnh Bần cùng...?
Nhưng họ vẫn là lính..., có thể không còn..., không cần..., không thèm màng đến những tiêu chuẩn chế độ nữa, nhưng họ vẫn là người, vẫn phải ăn để tồn tại, vẫn phải vắt kiệt chút sức còn lại cho con cái... và ai dám chắc rằng trong họ không có ai phải đi ... “Ăn xin”...?
Đành rằng, những cựu chiến binh, những thương binh bần hàn thì nhiều lắm, số phải “Đi ăn mày” chắc có nhưng ít lắm... Nhưng bài thơ vẫn làm thức dậy cả một thế hệ... đang sống, những người đang sống mà như đã bị lãng quên...
Họ lạc quan một cách ngang tàng, “Chân đông khiều chân tây” để kiếm sống, để đến thăm nhau.
Vẫn sống như khi chia nhau củ sắn, viên thuốc sốt rét, hơi thuốc lào
“Có một thằng bạn lính
Cho cái huy hiệu này
Thế là đeo lên ngực
Vênh vang đi ăn mày...”
Bản thân tôi cũng được một “Thằng bạn lính” cho bộ quần áo “Cựu chiến binh”, một “Ông bạn lính” “Cho” cái “Kỷ niệm chương” quân khu.
Chả biết có phải vì tôi là đồ cả nghĩ quá hay không mà bạn cho thì trân trọng cất đi chứ chả bao giờ dám mặc, chẳng bao giờ dám đeo..., mình là thương binh, là CCB ... cóc cần ai ghi nhận nhưng dùng cái đồ...”chúng nó cho” thấy... cứ thế nào ấy...!
Nhưng người lính trong bài thơ này thì khác!
Người cho anh cái huy hiệu, hẳn hơn anh nhiều thứ nhưng, như thường lệ, anh vẫn gọi là... “Một thằng bạn lính” cho thấy họ vẫn sống với nhau trong sáng, gặp nhau là cùng hàng cùng lối, mặc cho giờ này mày là sếp nọ quan kia, nhà lầu xe hơi và ... huân chương đầy ngực...!
Mày cho tao cái huy hiệu, cái mà lẽ ra tao phải có..., ừ thì ông đeo lên ngực.., ông hãnh diện về quá khứ, ông hãnh diện về chúng mày..., dù ông vẫn phải ... “Đi ăn mày”...!
Bài thơ hay lắm nhưng tôi chỉ nhớ được mỗi đoạn này, có lẽ vì nó hay nhất, “lính” nhất và trong cái đoạn hay nhất ấy tôi lại khoái nhất câu cuối.
“Vênh vang đi ăn mày”
Kể, viết là quyền của tác giả, hiểu là quyền của người đọc, tôi không muốn truất cái quyền ấy của ai, thế nên tôi phải xin...!
Trước hết, xin các bạn hiều cho hai chữ “Ăn mày”
Đau xót lắm nhưng nếu đã “Chân đông khều chân tây” thì việc ngửa tay lấy mấy đồng bố thí, thì là ăn mày chính hiệu và cũng chẳng có gì là lạ.
Nếu khá hơn, lành lặn hơn mà đi “Xin việc” người ta để kiếm mấy đồng..., có thể không ai coi đó là ăn mày nhưng nếu bản thân người lính coi là vậy ..., cũng chớ nên trách họ. Tôi cho rằng cái nghĩa “Ăn mày” ở đây nó rộng thế đấy, nó bao gồm, nó bắt đầu từ việc người lính chiến trở về phải ...”XIN” phải “CHẠY” hậu phương thân yêu, hậu phương vững mạnh của mình cái chế độ ... “Của mình”
Tôi xin bạn đọc chớ hiểu rằng người lính đeo cái huy hiệu được bạn cho kia rồi “Vênh vang” theo kiểu ngang ngược, kiểu người ta vẫn gọi là “Công thần”, kiểu của những kẻ vừa ăn xin vừa ăn cướp.
Và có là “Ăn mày” thứ thiệt, ăn mày xịn đi chăng nữa họ vẫn có cái ngạo nghễ, lạc quan của những “kẻ chiến thắng”, ta ăn xin không phải vì ta lười biếng..., càng không phải vì ta hèn hạ... bởi ta đã không lười biếng, đã không hèn nhát...
Cái “Vênh vang” ấy khiến chúng ta, cả xã hội phải suy nghĩ, phải nhìn nhận lại việc làm và suy nghĩ của mình....!!!


DIỄN VĂN KHÁNH THÀNH NHÀ THỜ

DIỄN VĂN KHÁNH THÀNH NHÀ THỜ

Họ TRƯƠNG ở làng Sở, Mai Dịch Cầu giấy Hà Nội là một dòng họ khá đặc biệt. Đặc biệt vì cả làng Sở chỉ có mỗi một họ.
Họ có gốc từ Chiêm Thành (dường như được nhà Nguyễn di ra đây để đồng hóa, cùng với việc di dân Bắc vào là kế hòa giải dân tộc của các cụ).
Những đặc biệt khác, ai muốn biết thì đến mà xem, mà nghe, họ đoàn kết đùm bọc nhau lắm, khác xa những "Làng mới lên Phố khác".
Cuối những năm 90, đất lên cơn sốt kéo dài rồi giật đùng đùng thành lốc thành bão. Cơn bão ấy làm rung chuyển cả nhà thờ họ Trương. Đồng ruộng, ao chuôm.. những thứ gọi là "chạ" tức là “của chung”, cứ nhanh chóng mất dần.
Những thứ vốn là "của làng" nay Làng nhập vào Phường thế là biến thành "của phường" và đương nhiên do các "ông phường" quyết định.
Thấy miếng đất áp Đình (đình cũng là của họ cả thôi) người ta bảo nhau dựng ngôi nhà thờ khá "hoành tráng".

Tất nhiên là chính quyền không đồng ý, công an quận, cảnh sát cơ động được điều đến nhưng, nhờ đoàn kết và khôn khéo, cuối cùng ngôi nhà thờ vẫn được xây dựng thành công, ấy là nhờ sự đoàn kết, cương quyết và khéo léo của người họ TRƯƠNG

Thằng em tôi, một cán bộ kha khá ở bộ TN, hồ hởi đưa tôi bản thảo "Diễn văn khánh thành nhà thờ".
Đọc qua thấy giông giống diễn văn "Tổng kết phong trào thi đua" hay "Báo cáo cuối năm" của một cơ quan nhà nước nào đó. Tôi lắc đầu và nó hiểu ngay.

- Bác xem rồi sửa cho em với.

Căn cứ tình hình và dựa trên nội dung của nó tôi đã sửa thế này.

HỌ TRƯƠNG

Kính thưa:

 -Các vị đại diện chính quyền địa phương

-Các cụ, các ông, các bà đại diện cho các dòng họ, trong làng Mai Dịch

-Thưa toàn thể gia tộc.

Con chim dẫu bay đến chân trời nào cũng luôn nhớ về tổ.

Con cá dẫu đến góc biển nào cũng chẳng thể quyên nguồn.

Thế nên “Uống nước nhớ nguồn” tự bao đời đã trở thành lẽ sống của người Việt Nam
Họ Trương ta, Tính từ ngày cụ tổ về đây sinh cơ lập nghiệp đã hơn 500 năm, ngót 20 đời con, cháu, chắt, kế tục, dựng xây, đời đời phồn thịnh.

Hôm nay. Tắm mình trong ánh nắng đầu hè, hòa cùng không khí của cả nước đón mừng 1000 năm Thăng Long Hà Nội, nhằm ngày giỗ tổ 24/4. Hậu duệ Trương tộc chúng ta tụ hội về đây kính cẩn dâng hương, long trọng khánh thành nhà thờ tổ.

Trong không khí hân hoan và trang nghiêm này, chúng tôi trân trọng giới thiệu và nhiệt liệt chào mừng các vị khách quý đại diện cho chính quyền địa phương, các vị đại diện cho các dòng họ đã bao đời cùng họ Trương chúng tôi khai cơ lập nghiệp, sinh sôi nảy nở trên mảnh đất Mai Dịch thiêng liêng và thân thiết này.(Thực ra, không có đại diện chính quyền đến dự, nghe nói, ban tổ chức còn chuẩn bị những phương án sọ chính quyền đến ... phá)

Chúng ta nhiệt liệt chào mừng các bậc cao niên, các nam thanh nữ tú, con cháu nội ngoại họ Trương. Những người đã và đang ra sức học tập, lao động làm rạng rỡ cho dòng tộc..., cho xóm làng..., cho đất nước. Đặc biệt, gần hai trăm ngày qua đã đoàn kết một lòng, dốc tâm dốc trí, góp sức góp của cho công trình đầy ý nghĩa này. (vỗ tay)

Thưa các quý vị! Từ năm 1438, cụ tổ cúng tôi đã khai cơ lập nghiệp trên mảnh đất Mai Dịch thân thương này. Các cụ nhà ta đã có những đóng góp lớn lao trong công cuộc tạo dựng xóm làng như xây dựng Đình, Chùa. đường làng ngõ xóm, kênh rạc tưới tiêu...
Công đức của các cụ mãi mãi là niềm tự hào cho dòng tộc chúng ta. Từ đó đến nay, ngót hai mươi thế hệ họ Trương đâm chồi nảy lộc, ngày càng phồn thịnh

Thưa các quý vị khách quý!

Thưa toàn thể gia tộc!

Từ đường trước hết là nơi thờ cúng tổ tiên, nơi ngày giỗ ngày tết con cháu tụ hội cùng nhau kính cẩn dâng hương, lễ vật, kính cáo với tiền nhân những thành tích của thế hệ đang sống..., ước mong được sự phù hộ chở che..., hứa hẹn những nỗ lực tương lai, cho phúc ấm mãi dầy...

Từ đường là nơi lưu giữ, bổ xung gia phả, gia pháp, duy trì bản sắc họ Trương.

Từ đường cũng là nơi vinh danh và lưu danh các bậc hiền tài, dày công dày đức trong họ, để con cháu mãi mãi noi theo.

Dòng họ càng lâu đời, cháu con càng đông đúc, kẻ bồi đắp nơi quê nhà, người tiếp bước khai cơ lập nghiệp phương xa... Thế nên Từ đường cũng là nơi gặp gỡ, là mái nhà chung cho hết thảy những ai có trong mình dòng máu họ Trương.

Nơi đây ta nhận họ nhận hàng, ta nghiền ngẫm nghĩ suy về ước nguyện của bao đời công đức để mà dốc sức noi theo, để mà ra sức làm gương cho muôn đời con cháu....

Nơi đây, anh em ta cùng nhau chia sẻ lúc đói khi no, kích lệ động viên nhau trước những được mất cuộc đời....

Nơi đây chúng ta cùng nhau nghị bàn, đưa ra những quyết sách trước những biến động trong họ, ngoài làng....

Lịch sử họ Trương huy hoàng như thế. Ý nghĩa của từ đường lớn lao như vậy. Trải qua những khó khăn lịch sử, thấm nhuần đạo đức “uống nước nhớ nguồn” cả dòng họ ta từ lâu vẫn đau đáu ước nguyện tu tạo dựng xây từ đường.

Với sức mạnh của ý chí đoàn kết, chúng ta đã:



Chọn đất lành, nơi trung tâm xóm Sở, cho các chi trên, dưới tiện về.

Cũng là chốn linh thiêng, nơi Thần Hoàng làng ngự tọa.

Trên đã tỏ, dưới đã thông.

Ngày..., tháng..., năm … Họp nội ngoại, .thông qua thiết kế.

Ngày 31 tháng 12, năm 2000. Khấn trời đất, cụ Chùa làng trịnh trọng khởi công.

Nặng nhọc mấy, con cháu đông thành nhẹ.

Khó khăn nào, chung ý chí cũng qua

Hôm nay tọa lạc một tòa

Thâm nghiêm!

Trang nhã!

Ngôi nhà họ Trương!



Thưa các quý vị!

Thưa toàn thể gia tộc!

Trên khuôn viên khiêm nhường 100 mét vuông, từ đường họ Trương được thiết kế, xây dựng theo phong cách cổ truyền đông phương.



Tọa hướng đông nam, đón gió mát lành.

Tám mái vút cong thể hiện chí vươn lên mãi mãi.

Trước có cổng Cổ Lư đắp khánh, với Long-Ly-Quy-Phượng tụ về.

Trong có cau-lan bốn mùa tỏa ngát hương thơm.

Chính giữa là ban thờ cao cao tăng Tổ Khảo.

Bên phải thờ người công thần khai quốc    

Bên trái thờ những danh nhân trong họ, những người con đã vì nước quên thân.



Trên chính cung là bức Hoành.....(Đoạn này giữ nguyên bản gốc) . .

-Thưa các quý vị!

-Thưa toàn thể gia tộc!

Hôm nay, với tấm lòng thành kính tổ tiên, vấn tổ tồn tông, chúng ta kính cẩn dâng hương mời hương hồn các Cụ Tổ cùng các bậc tiền nhân họ Trương về đây ngự tọa cho cháu con sớm tối hương đèn.

Chúng ta trịnh trọng tuyên bố trước chính quyền, làng xóm cùng toàn thể gia tộc khánh thành nhà thờ họ Trương (vỗ tay)

Dưới mái ấm từ đường, trước linh thiêng tiền tổ. Chúng con, hậu duệ Trương tộc xin nguyện:
-Tiếp bước ông bà tổ tiên, mang hết tài năng tâm sức xây dựng gia đình, dòng họ, xóm làng, đất nước.
-Duy trì nền nếp gia phong, vun đắp cho phúc đức dòng họ mãi mãi xanh tươi, đời đời giàu mạnh.

-Kính thưa các vị khách quý! Nhân dịp trọng đại này, cho phép tôi được thay mặt toàn thể Trương gia gửi lời biết ơn chân thành tới chính quyền địa phương, các dòng họ trong làng cùng toàn thể bà con lối xóm đã nhiệt tình ủng hộ, động viên giúp đỡ chúng tôi hoàn thành công trình này.
Trong suốt quá trình thi công không thể tránh khỏi những phiền phức cho bà con, cũng như việc tiếp đón các quý vị hôm nay không thể không có khiếm khuyết, Xin được bà con và các quý vị lượng thứ.

-Chúc Từ đường họ Trương ấm cúng bền vững dài lâu.

-Chúc toàn thể gia tộc đoàn kết thương yêu giúp đỡ nhau cùng tiến bộ mãi.

-Chúc các quý khách sức khỏe, hạnh phúc.

Xin trân trọng cảm ơn!