Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

NHỚ Thiên An Môn, NGHĨ về độc tài tập thể!

Nghe về vụ thảm sát Thiên An Môn ngay từ những ngày đầu, Rằng cuộc biểu tình của sinh viên đòi tự do dân chủ kéo dài nhiều ngày, đã có những cuộc tiếp xúc của những người đại diện cho chính quyền, cuối cùng, trong một đêm, ĐCS TQ cho xe tăng bao vây, nghiền nát hàng nghìn con người, những xe xúc rác, bơm thuốc tẩy, xối nước lần lượt theo sau.... Sáng dậy Cái Quảng trường có cái tên có thể hiểu rằng “Nơi bình yên của trời” ấy lại... bình yên như không. Cũng có tin đồn rằng những người lính lái tăng ấy sau cũng phải ... ra đi.
Nay, thấy trên mạng những bức ảnh về vụ thảm sát ấy, tôi lấy làm lạ! Nghiền nát hết không sót một ai, xúc đi ngay, rửa sạch ngay ... vậy những bức ảnh ấy ở đâu ra...?
Việc nhà cầm quyền TQ làm cái việc dã man hơn thời trung cổ, hơn cả Hít Le ấy ... không có gì là lạ!
Lạ là những người lái tăng kia, nếu không bị giết để chết thật thì cũng sẽ chết dở vì ám ảnh..., Sao lại có thể nhắm mắt nghiền nát đồng bào mình được nhỉ...?
Lạ là sau đó người dân TQ lại có thể chịu đựng để im hơi lặng tiếng ... không biết đến bao giờ...!
Lạ vì ở thời văn minh như bây giờ, một đảng, một chính quyền luôn rả rả nói: Do dân, vì dân lại có thể làm được cái việc nghiền nát dân, trong khi không thiếu cách khác.
Mới đây, những người biểu tình ở Thái Lan bao vây, đóng cửa tòa nhà chính phủ... Thủ tướng chỉ còn cách lùi bước. Dân Thái dùng bạo lực và chính phủ Thái phải nhượng bộ, trong khi sinh viên TQ chỉ tập trung bày tỏ nguyện vọng và ý chí thì bị nghiền nát.
Phải chăng, tính Hơn hẳn của ĐCS TQ là ở chỗ đó?
Nhân loại từng biết đến những kẻ độc tài như Hít Le, Sa Đam Hu Sem, Ca Đa Phi ... Có tên độc tài nào nghiền con em mình như vậy...?
Tôi không muốn gọi ĐCS TQ, Những người cầm quyền TQ là Độc tài nhưng hình như nó còn độc tài hơn cả độc tài...
Tại sao vậy...?                                                            
Có gì khác giữa nhà cầm quyền TQ và những kẻ độc tài khác của nhân loại...?
Phải chăng, các nhà độc tài đều có tham vọng vượt quá khả năng của mình và để đạt tham vọng ấy họ sẵn sàng dùng quyền lực để nghiền nát những trở ngại ...!
Nhưng con người, dù độc tài đến đâu cũng phải nghĩ đến hậu quả hành động của mình, họ biết rằng, nếu quá mức, mồ mả của họ sau này sẽ bị quật lên, tên tuổi của họ sẽ ngàn đời bị phỉ nhổ ... Bởi vì, họ mà một con người cụ thể.
Tôi cho rằng và muốn hỏi: Ai cho rằng, ai không cho rằng cái quyết định nghiền nát hàng ngàn thanh niên, sinh viên kia là của Bộ chính trị ĐCS TQ...?
Vấn đề không ở câu trả lời, mà ở chỗ: Ai sẽ bị đào mồ cuốc mả? Ai sẽ bị ngàn đời phỉ nhổ...?  Không ai cả...!
Rồi đây, bên lăng mộ Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân ... người ta chỉ nghe thấy tài năng, đức độ của nhưng vĩ nhân đã suốt đời vì dân vì nước ... Không ai thấy Cách mạng văn hóa, Diệt chủng Căm-pu-Chia, xâm lược Việt Nam năm 1979, Cướp biển Việt Nam năm 2014.

Cái khác của độc tài tập thể TQ và độc tài cá nhân là ở chỗ đó...!!!

Cảm nhận từ World Cup!

Có thể phân loại các môn thể thao theo các yếu tố sau:
-Có đối kháng và không đối kháng: Trong đó, tính đối kháng tạo nên sức hấp dẫn hơn hẳn.
-Cá nhân và tập thể: Trong đó, tính đối kháng tập thể lại tạo sự đa dạng trong đối kháng (Đấu sức, đấu kỹ thuật, đấu trí, đấu tâm lý...) nên cũng tạo sự hấp dẫn đa dạng và hơn hẳn.
-Trí tuệ và Phối hợp: Thể lực, kỹ thuật, Trí tuệ: Đương nhiên trong cái nọ có cái kia nhưng ngoài người chơi thì các môn trí tuệ đơn thuân (Các môn cờ...) chỉ hấp dẫn được người khác nhờ danh dự tập thể (Địa phương, đơn vị, quốc gia...) Rõ ràng, những môn kia hấp dẫn hơn, thể thao hơn...
Bóng đá là môn đối kháng tập thể đa dạng và phức tạp nhất.
Nếu so sánh với bóng chuyền (môn đối kháng tập thể cũng có nhiều người hâm mộ), sẽ thấy tính hơn hẳn của bóng đá. ở bóng chuyền, tính đối kháng chỉ được thể hiện rõ nhất trên lưới và ở đó sự tranh chấp chủ yếu là kỹ thuật và sức mạnh, bóng đá thì tính đối kháng được thể hiện ngay từ khi hai đội ra sân, trong từng pha bóng, từng thời điểm, từng vị trí và toàn đội hình.
Tôi không muốn lạc sâu vào những vấn đề chuyên môn mà mình vốn không phải chuyên gia và cũng không phải mục đích cuối cùng của bài nên chỉ nhấn mạnh rằng:
Tính tập thể (Teamwork) của bóng đá là cao nhất trong những môn thể thao, phẩm chất thể lực, kỹ thuật, tâm lý và trí tuệ của tất cả các vị trí, từ cổ động viên, các cầu thủ trong và ngoài sân đến Huấn luyện viên được phát huy tối đa để tạo nên một trận thắng thua.
Sau trận thắng người ta hay nhắc đến tiền đạo hay người ghi bàn, sau trận thua người ta hay nói đến thủ môn và hàng phòng ngự, nhưng đó là những người chưa hiểu bóng đá. Thắng hay thua có nguyên nhân chính nhưng cơ bản thuộc về toàn bộ cái Teamwork ấy.
Điều tôi muốn nói là: Trái bóng bay từ chân tiền đạo có vào được lưới đối phương hay không là kết quả đầu tư tiền bạc của ông chủ, chương trình huấn luyện, tác động tâm lý, ý đồ chiến thuật của huấn luyện viên, sự nhọc nhằn tranh cướp, có khi phải đổi bằng chấn thương và thẻ của hàng phòng ngự, qua tiền vệ để đặt trái bóng vào chân tiền đạo.
Không lạ gì những đội bóng không giàu có, ít sao nhưng lại làm nên chiến thắng và ngược lại, nó thể hiện tài năng của HLV biết phát huy, biết  gắn kết 11 con người thành sức mạnh tập thể hay ngược lại.
Chính sự đa dạng, phức tạp, luôn biến hóa của mọi vị trí, trong từng thời khắc đó tạo nên những bất ngời thú vị và hơn hẳn của bóng đá, môn Vua là vì thế.
Cái hay của bóng đá là nó cũng giống, rất giống những trận đấu quan trọng hơn của xã hội loài người mà thường không dễ nhận biết, những cuộc chiến tranh: Quân sự, kinh tế, văn hóa... cũng vậy thôi.
Ví như nước ta:
-Ông chủ đầu tư là Nhân dân.
-HLV là Đảng, nhà nước, chính phủ.
-Các cầu thủ cũng được chọn từ dân, đó là những người có trách nhiệm trong các bộ, ngành, địa phương..., các chiến sỹ công an, quân đội, các cán bộ thực thi nhiệm vụ của các ngành, địa phương...
-Cổ động viên cũng là Nhân dân, nếu trận lớn thì có thêm nhân loại quan tâm nữa.
Nếu “Team” của chúng ta “Work” tốt, tức là:
- Nhân dân chịu khó đầu tư sức người sức của. Biết tăng cường hay cắt đầu tư đúng lúc đúng chỗ, biết gây áp lực đòi thay đổi HLV, thay đổi đấu pháp...

- Đảng, Chính phủ, Quốc hội, Nhà nước đoàn kết để có “Đấu pháp” hợp lý, phù hợp với tiềm lực, phù hợp với hoàn cảnh của thời điểm, phát huy được khả năng của từng con người, từng ngành, từng địa phương...
- Các Cán bộ từ thấp nhất đến cao nhất biết hoàn thành bổn phận của mình (Đá tròn vai), biết hỗ trợ (Tấn công và phòng thủ) lẫn nhau, đá bóng chứ không đá trách nhiệm cho nhau, cùng hướng đến chiến thắng cuối cùng.
-Nhân dân lại biết thông cản, biết chờ đợi, biết cổ vũ...
Thì sợ gì những đối thủ mạnh như Trung Quốc!
Những trận “Đờ Bi khu vực” rất đa dạng với đối thủ này luôn diễn ra, luôn chờ đợi ở phía trước.
Không đội bóng nào không nếm mùi thắng bại, khi Team của ta Work tốt, ta đã làm nên những trận “Kinh điển” như Điện Biên Phủ, như 12 ngày đêm (1972), như biên giới năm (1979).
Ngược lại khi Team của ta Work không tốt ta cũng đã nếm những thất bại cay đắng, thậm chí ngay cả khi đối phương không quá mạnh.
Động cơ viết bài này lóe lên khi tôi đứng trước cái hồ của Bệnh viện, sau cải cách nó đã hết hôi tanh, hoa súng mập mạp nở tươi roi rói, bèo sống được, cá cũng sống được... thế mà rải rác, lềnh bềnh những túi nilon, những chai O2... Các cầu thủ của ta, kẻ đá bóng lên, người đá bóng về thế đấy...!
Chợt so sánh với các nước văn minh..., họ không có rác thải công nghiệp sao...? Có khó lắm không việc vứt rác vào nơi quy định ...? Có khó lắm không việc vứt cái vỏ chai, cái túi nilon vào một thùng, cuống rau, vỏ trứng vào một thùng...?
Môi trường để ta và con cháu ta sinh sống như cái khung thành của đối thủ lù lù ở phía trước, ta thấy mà như không biết, cứ đá lung tung thế này thì làm sao vào lưới được...!
23h30’, một anh công an lôi xềnh xệch một cô gái từ phê ma túy đường bên này sang bên kia đường (thuộc phường khác quản lý) rồi thản nhiên bỏ đi..., Đồng đội mà đá theo kiểu “Gắp lửa bỏ tay người” thế đấy...!
Có phải không, hầu hết các cầu thủ của ta (Cán bộ, quan chức) đều đang cố gắng “Đá tròn vai”...? Đá làm sao để pháp luật không sờ vào được mình, đá làm sao để khi tiếng còi mãn cuộc nổi lên (Về hưu) được “Hạ cánh an toàn”... Đá thế thì bóng chỉ có vào lưới nhà...
Tôi không bình luận về HLV nhưng:
-Trên băng ghế chỉ đạo và 11 cầu thủ trong sân kia... Có ai “Bán độ” không...??
-Trên cầu trường nhốn nháo kia, đã ông chủ nào, cổ động viên nào vì bất mãn chán chường mà vô tình hay hữu ý quay sang... Cổ võ cho đối phương chưa...???
Bóng đá hay là thế, Vua là thế....!!!!

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

CẢM NHẬN MÙA World Cup!

Sự trỗi dậy của Bành chướng TQ tạo mối lo ngại cho toàn thế giới, những thay đổi chiến lược của Mỹ, những thay đổi chính sách quân sự của Nhật Bản, Thái độ của Nga...., Tình hình chính trị và quân sự ở I Rắc, Nội chiến ở U Cờ Rai na ...
Thế giới chả bao giờ ngưng tiếng súng nhưng có lẽ chưa bao giờ nguy cơ chiến tranh lớn như bây giờ, ít nhất kể từ sau chiến tranh thế giới lần thứ II.
Tuy vì vậy mà số người và mức độ quan tâm đến giải vô địch bóng đá thế giới giảm sút nhưng một tháng qua bóng đá vẫn là đề tài nóng trong đời sống nhân loại.
Khi người ta thưởng thức bất cứ điều gì, một món ăn ngon, một sự kiện quan trọng, một vườn hoa, một người đẹp... nhất định hoàn cảnh nội tâm và điều kiện xung quanh có tác động đến cảm giác thưởng thức ấy..., Bụng quá đói thì bông hoa đẹp mấy có khi cũng chẳng gợi được ý thơ, bức ảnh cô gái xấu xí bưng đĩa thức ăn bốc khói có khi hấp dẫn hơn hoa hậu mặc hai mảnh....
Tôi từng là một cầu thủ bóng đá, ít ra cũng nổi tiếng trong Cục hậu cần quân đoàn II thời ở Huế những năm 76-77, tôi từng bị hút vào màn hình mỗi mùa Uôn cúp (World Cup) nhưng những cảm giác của tôi lần này rất khác... sao thế nhỉ...? Có lẽ tại già quá rồi ..., khi không đá được nữa thì bóng tròn bóng méo cũng không thể lôi cuốn được mình chăng..?
Cứ lần thẩn tìm câu trả lời... thế là lại bị lôi bào bóng đá lúc nào không biết...
Tôi muốn hỏi các bạn:
-Tại sao bóng đá lại có sức hút nhân loại đến thế?
-Tại sao người ta lại gọi bóng đấ là môn thể thao vua?
-Theo bạn thì bóng đá còn có gì hay/dở nữa?
Những câu trả lời sẽ là cơ sở để tôi trình bày nhưng thú vị mới phát hiện từ bóng đá.
Xin trân trọng cảm ơn trước!

Phauthuattk!

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Phấn đấu vào Đảng!

Chuyện này mới tinh, thử hỏi ai coi là “Lạ đời”? Có ai bảo là “Bình thường?
Thằng Điền là cán bộ trung cấp, công tác tại khoa I3 của một “trung tâm” khoa học thực hành, (trung tâm nằm trong viện, gồm một ngôi nhà ba tầng dành cho ba khoa: I1-I2-I3), được chi bộ ở đây kết nạp đã một năm, giờ là thời điểm xét chính thức cho nó.
Khi tổ công đoàn họp, chẳng hiểu những lý do gì mà họ đuổi mấy đứa Đảng viên và đương sự ra ngoài rồi ... “Bỏ phiếu kín”, chỉ có 2 phiếu đồng ý (đích thị là của vợ nó và thằng bạn thân ), 12 phiếu không đồng ý.
-Có gì mà ghê thế?
Bà bí thư choáng váng hỏi thằng trưởng khoa. Thằng này chưa già nhưng không còn trẻ, mấy tháng nay, sau khi bảo vệ song cái luận án tiến sỹ diện mạo nó khác hẳn, chẳng phải quần áo mà dáng đi dáng đứng, cách ngồi, đặc biệt là nụ cười và ánh mắt, không thể dùng từ nào khác để diễn tả ngoài cụm từ “Khệnh khạng” và “Khinh khỉnh”, nó cứ như nhắc nhở mọi người rằng “Tao là tiến sỹ rồi đấy”. Thằng trưởng khoa thể hiện rõ sự không nhiệt tình với việc của thằng Điền và đương nhiên, kết quả cuộc họp tổ công đoàn làm nó hài lòng.
Chẳng báo chí nào nói nhưng bây giờ người ta truyền nhau những câu chuyện hài hước về việc vào đảng, người ta biết tỏng với nhau rằng không cơ hội thì vào đảng làm gì, tốn thời gian sinh hoạt, một trong những nỗi khổ của con người là cứ phải nghe và nói những điều vô tích sự, tốn tiền đảng phí...
Vậy thì một thanh niên trẻ vào đảng là quý lắm, sao lại đến nông nỗi ấy?
Xin thưa, thằng Điền được thằng phó khoa giúp đỡ, nó chăm sóc thằng phó và không nghĩ việc quan trong đến mức phải chăm sóc cả thằng trưởng (Trưởng phó không “Ăn dơ” với nhau là chuyện bình thường). Vô phúc cho thằng Điền, vừa được kết nạp thì thằng phó chuyển cơ quan. Thằng Điền quay lại với sếp nhưng không kịp.
Thằng Trưởng chỉ đạo ngầm anh em tố thằng Điền mấy tội:
-Không đi thăm người ốm lại chỉ ... gửi phong bì, như vậy là tinh thần đoàn kết kém, tư tưởng trọng đồng tiền.
-Không thấy đi sớm về muộn, người đảng viên mà cũng chỉ làm như người khác tức là tinh thần đầu tầu gương mẫu không có...
-Vân vân như thế ...
Một Đảng viên lớn tuổi đã phân tích rằng những vấn đề này không phải là lỗi, thậm chí còn là tích cực nhưng ... chả ăn thua gì, không ai muốn mất lòng một Trưởng khoa... Thế là thằng Điền bị ... treo.
 CHUYỆN CŨ        
Ngày xưa, vào Đảng là một việc tày trời. Nếu như cưới vợ, làm nhà, lo tang bố mẹ được gọi là “Đại sự” thì “Vào Đảng” còn quan trọng hơn nhiều, phải gọi là “Đại Đại sự”. Chả thế mà không ít những đứa con, vì hy vọng vào Đảng phải khai lý lịch đại loại như thế này; “ Từ năm.., đến năm…,  bố có đi lính cho Tây nhưng cũng từ đó không sống trực tiếp với gia đình nên không bị ảnh hưởng…” hay: “Ông ngoại là địa chủ nhưng vì lòng căm thù giai cấp chúng tôi đã cắt đứt quan hệ ngay từ đầu…” vân vân và vân vân.
Khổ lắm! Khi còn là “Cảm tình”, “Đối tượng”, được giáo dục, bồi dưỡng, hăng hái lên thì khai như thế chứ những ngữ ấy vào Đảng thế nào được..., đến người sinh ra mình, gốc gác của mình còn chối bỏ thì trung thành với ai ...? Mà điều kiện đầu tiên của một Đảng viên là phải:  “Tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa cộng sản”. Thế nên, tiêu chuẩn Đảng viên ngày xưa khắt khe lắm. Lí lịch phải xét đến ba đời. nhà nào là “Bần-Cố nông” truyền kiếp thì tốt rồi, cha-mẹ, ông-bà có trộm cắp đĩ điếm cũng chẳng sao. Nhà nào trong ba đời ấy có một người, một thời khá giả, có dính líu tí chức sắc, đặc biệt là thời Pháp thuộc thì phấn đấu cũng ..., bằng thừa. Khốn nạn! Thằng Tây nó đô hộ mình cả trăm năm, tránh làm sao được.
Lí lịch gia đình quan trọng đến thế vẫn chỉ là nền tảng, là cơ sở bước đầu. Tiểu sử bản thân cũng vậy, học ít học nhiều không quan trọng, có khi càng ít học càng có giá, học chữ Nho (Tàu) thì còn được chứ có học tiếng Tây thì coi như ... vứt. Học nhiều dễ bị xếp vào loại “Tư tưởng tiểu tư sản” lắm.
Thế rồi đến quá trình phấn đấu. Các “Đối tượng” được Đảng viên gặp gỡ, “Giác ngộ”, bày cách, theo dõi và thử thách. Ở hậu phương thì xem thái độ đối với những người thuộc giai cấp đối kháng như thế nào, nhất là có đi lại quan hệ với giai cấp bóc lột không, như những trường hợp ở trên thì người con có hay đi lại với người cha không? Gia đình có hay quan hệ với ông ngoại hay không? Ở chiến trường thì có cách khác. Nửa đêm chỉ huy gọi “Đối tượng” lên giao những nhiệm vụ “Bất khả thi”, cầm cái chết đến 120 phần trăm. Lệnh đại khái như thế này.
-Có công văn tối khẩn từ trung ương, cần phải chuyển ngay sang trung đoàn bộ (đóng ở bên kia sông, đang có lũ lớn hay phải vượt qua bãi mìn dày đặc). Đảng tin cậy và giao cho đồng chi, đồng chí có tình nguyện thực hiện không?
Mọi thứ diễn ra như thật, “Đối tượng” được dặn dò tỷ mỉ và được gửi lời cuối cùng, được gửi kỷ vật cho người thân..., tóm lại sẵn sàng chết, rồi cầm cái phong bì có dấu đỏ niêm phong lên đường.
Nếu nói rằng nhiệm vụ không thể thực hiện được tức là ... “Thoái thác” và ... “Không giám xả thân cho sự nghiệp”, nếu trên đường bỏ trốn thì đương nhiên là ... “Phản động”.
Nhưng nếu nhắm mắt làm liều thì trên đường đi, đến trước nơi nguy hiểm sẽ có cán bộ đứng chờ sẵn để tuyên bố hủy hay hoãn nhiệm vụ, cuộc thử thách coi như ... thành công tốt đẹp.
Đấy! khắt khe thế nên ngày xưa toàn là Đảng viên “Trung kiên, gương mẫu” chứ không như sau này.
Thằng Ly không biết bố là ai, gặng hỏi thì mẹ nó chỉ hứa “Đến một ngày nào đó mẹ sẽ nói cho con”. Đối với cơ quan và xóm giềng bà cam tâm làm “Gái không chồng mà chửa”.
Thực ra, bà có chồng và hai anh em thằng Ly có bố hẳn hoi, họ tảo hôn lấy nhau từ lúc mười hai, đẻ ra chúng nó thì loạn lạc, bà mang hai đứa con đi tản cư rồi xin được làm cấp dưỡng ở viện nghiên cứu nọ. Là người tần tảo nết na, mấy năm làm cấp dưỡng bà không tham lam tơ hào một hạt muối cọng rau của cơ quan, rồi khi thì miếng cháy, lúc con cua rạm và cả cái sức sống của người đàn bà hai con, không chồng nữa..., tất cả những điều ấy khiến bà được các đồng chí lãnh đạo quý mến, việc vào Đảng của bà như một tất yếu, chẳng phải gian nan thử thách gì.
 Chồng bà là du kích phải ở lại rào làng chiến đấu, hơn chục người nông dân với vài khẩu súng trường, còn thì gậy gộc giáo mác làm sao địch nổi với súng máy lựu đạn, may mà không chết nhưng bị Tây bắt, hết làm phu rồi làm lính. Hòa bình lập lại, biết ông đang bị quản thúc, chuẩn bị đi tập trung cải tạo, một đêm, bà lén về, lẩn trong bóng đêm sau nhà, bà nuốt nước mắt nói với ông.
-Thôi, ông tự giữ gìn sức khỏe rồi cố mà cải tạo cho tốt, khi nào được về, tìm lấy ai đó mà cạp lại...! Phải dằn lòng ông nhé! Không có ông tôi cũng khổ lắm, cái Đảng viên tôi không tiếc nhưng còn tương lai của các con..., có bố đi lính cho Tây thì không bao giờ có thể mọc mũi sủi tăm lên được đâu...!
Có tiếng hắng giọng trong nhà, họ buông nhau ra, bà lách qua bụi che, biến mất vào cánh đồng lúa đã chắc hạt. Từ đó, bà không dám về nữa, tình cờ gặp người cùng quê cũng phải úp nón vào mặt mà lảng tránh. Còn ông, nghe lời bà, ông không cố tìm vợ con, cải tạo xong ông lấy một bà góa để ra mấy đứa nữa.
Có lẽ vì bà chỉ là một cấp dưỡng chung thân nên chẳng ai thèm bới móc tìm tòi cái lí lịch đượm chút uẩn khúc của mấy mẹ con bà. Mỗi kỳ đại hội, khi thì lãnh đạo, khi thì quần chúng giới thiệu bà vào chức danh này nọ của chính quyền, công đoàn hay hội phụ nữ, bà đều tìm mọi cách từ chối. Người như thế hiếm lắm, ai cũng ra sức phấn đấu để vào Đảng, vào được rồi càng phải cố để có được một chức danh, chức danh thì không có giới hạn, thế là phấn đấu cả đời. Bà cứ từ chối những thứ mà người ta thèm rỏ dãi, thế nên ai ai cũng kiêng nể, có người hỏi.
-Sao bà dại thế! làm ở văn phòng, ăn trắng mặc trơn chả thích hơn rúc vào bếp hít khói ư.
Bà ôn tồn giải thích.
-Làm lãnh đạo phải có năng lực, văn hóa mình kém, năng khiếu của mình là cấp dưỡng, mình làm tốt thì mọi người tín nhiệm thế thôi, nhưng nếu nhận việc to tát hơn mà làm không tốt thì vừa hại cho cơ quan, mất uy tín của Đảng mà cũng chẳng ai yêu quý mình nữa.
Ai cũng gật gù cho rằng bà nói phải nhưng ai cũng nghĩ bụng ... bà dở hơi.
 Sau ngày về hưu, những bí mật không còn ý nghĩa nữa bà mới lập luận thế này.
-Nếu mình nhận, thể nào cũng có người ghen ghét, rồi quá trình hoạt động thể nào cũng va vấp, thế nào cũng có kẻ sờ vào lý lịch, sẽ chẳng thể sống yên được đâu.
Hết phổ thông, thằng Ly được vào Đại học quân sự. Cái cây bà suốt đời gìn giữ đã cho quả. Ngày nó rời bà ra đi, bà căn dặn con rất kỹ, ngoài những điều giống như tất cả các bà mẹ khác và những điều giống như tất cả các ông bố khác, còn một điều đặc biệt nữa.
-Bí mật về bố không bao giờ con được tiết lộ với bất cứ ai, nhưng bố kỳ vọng ở con rất nhiều, con phải cố gắng để không phụ lòng bố. Trước hết con phải phấn đấu vào Đảng vì sau đó mọi việc sẽ dễ dàng hơn, muốn vào Đảng thì phải luôn tỏ ra tích cực, hăng hái, gương mẫu tham gia vào mọi hoạt động của đoàn thể…
Đến trường, thằng Ly làm quen với một Đảng viên, khi đã thân mật nó mới bảy tỏ nguyện vọng nhờ anh ta giúp đỡ, anh này cũng nói y như mẹ, chẳng hiểu gì, nó đề nghị.
-Anh phải chỉ bảo cho em cụ thể, muốn được gọi là “Tích cực” thì phải làm gì, “Hăng hái” phải như thế nào và “Gương mẫu” nữa?
-Cái thằng này...! Sao mày học giỏi thế mà sống lại ngu bỏ mẹ ..., bảo mày tỏ ra chứ người ta có bắt mày tích cực, gương mẫu hăng hái thật đâu.
Rồi hắn giảng giải.
-Thế này nhé, tất cả mọi hoạt động mày đều phải đến sớm hơn và về muộn hơn một tý, thế gọi là tích cực. Cụ thể, buổi sáng khi tiếng kẻng báo thức chưa rứt mày đã phải có mặt ở ngoài sân tập thể dục. Buổi chiều, phải ra vườn tăng gia sớm và làm chăm chỉ, làm sao cho mồ hôi nhễ nhại, quần áo càng lấm lem càng tốt. Tất cả các quy định của đơn vị phải luôn luôn chấp hành như không mặc áo ba lỗ đi ăn cơm, khi ăn không cho chân lên ghế, ít nhất cũng đừng để bọn cán bộ đảng viên nhìn thấy. Tóc phải cắt đúng ba phân. Không biết hát, không thích hát cũng phải vào đội văn nghệ, không thích thể thao xũng phải vào đội bóng vân vân…, tóm lại là muốn vào đảng thì phải quên mọi thứ đi, tập trung mà phấn đấu. Đặc biệt, với bọn cán bộ đảng viên mày phải tỏ ra ngoan ngoãn, khi họ nói chính trị phải lên ngồi bàn đầu, giả vờ chú ý lắng nghe, ghi ghi chép chép rồi hễ có dịp là vỗ tay thật to, họ nói gì cũng phải coi là đúng, nếu họ sai, có đứa nào vặn lại thì mày phải dùng hết khả năng, tìm mọi lý lẽ để bảo vệ họ. Một điều nữa, trong quá trình phấn đấu nên lần lượt mời mỗi cán bộ một bữa, đơn giản thôi, bát phở, ly cà phê, cốc bia, với cán bộ to thì nên có quà, nói là mẹ mày gửi từ Hà Nội vào biếu… nghe chửa.
Thằng Ly ù hết tai, nó chả hiểu gì, phấn đấu vào đảng chỉ cần thế thôi á? Sao không giống những thứ nó đọc được ở Tạp chi cộng sản hay qua những bài giảng chính trị, nó cao siêu lắm kia mà. Đâu có phải mấy cái mẹo vặt như đại ca này nói...
 Nhưng thằng Ly biết, đó là người đầu tiên nó phải biết điều chính là Đại ca này. Thế rồi sau một lần vào thành phố chơi, tốn ngót bốn nghìn (năm đồng một bát phở), một tuần sau, đại ca thậm thụt thông báo.
-Hôm họp chi bộ, tao đã đưa vấn đề của mày ra, có vẻ ổn đấy, chú ý nhé!
Thằng Ly hiểu, “Chú ý đấy nhé” tức là nó đã chính thức vào cuộc, kể từ lúc này nó không được băn khoăn về những điều Mẹ nó và anh Chính (đại ca) dặn dò chỉ giáo nữa mà phải thực hiện ngay, cái đã hiểu thì tốt rồi, cái chưa hiểu thì cứ thực hiện bừa đi, sai đâu sửa đấy... mà ăn nhau còn ở cái số nữa chứ.
Cũng từ hôm ấy bạn bè cùng lớp thấy thằng này như lột xác. Thay vào cái đầu nửa ngắn nửa dài, thường xuyên ở trạng thái bù rù vì không bao giờ được chải bằng lược là mái tóc kiểu “cua”, hóa ra hay..., sứ này nóng quanh năm, vừa mát vừa “chẳng bao giờ cần đến lược” nữa, chỉ cần xòe bàn tay vuốt một cái là sợi nào sợi ấy dựng ngược lên, đều tăm tắp như một đạo quân đang diễu binh. Thời gian rảnh rỗi nó không lang thang với mấy thằng bạn vào phố cà phê cà pháo tán gái lăng nhăng nữa mà xuống thư viện với quyển sổ bìa đỏ chót, đọc toàn là Tạp chí Cộng sản, Mác, Enghen, Lê-Nin. Thật lòng thì nó chả hiểu gì nhưng vẫn tự bắt mình phải đọc, vì nó cho rằng đã “Phấn đấu vào Đảng” thì phải hiểu Đảng là gì chứ, đó là cách học của nó, hiểu cái gì thì cũng phải từ gốc rễ… những mà cái này không giống những môn học ở trường phổ thông, càng đọc nó càng… chả hiểu gì.
Nhiều khi đã định bỏ quách nhưng nhớ nét mặt và giọng nói của Mẹ, nó lại cố. Quyển sổ bìa đỏ tự tay nó trang trí trang đầu với nền cờ đỏ búa liềm, ẩn hiện trên cao là C.Mác, Enghen, Lê nin, Bác Hồ, ba con tàu vũ trụ lao về hướng mặt trời để lại ba cái vệt vàng trên nền hồng kỳ, phía dưới là người chiến sỹ ôm AK lao về phía trước, đằng sau là nhà máy, công trường, máy cày, ống khói, xe tăng, tên lửa những người đeo kính cầm sách ở sau cùng… tất cả hồ hởi, hăng hái lao về phía trước. Những trang tiếp theo nó ghi những câu nói của các lãnh tụ đại loại như: “Hạnh phúc là đấu tranh- C. Mác”, “Học, học nữa, học mãi- V. Lê nin”, “Không có gì quý hơn độc lập tự do- Hồ Chí Minh” vân vân. Những trang tiếp theo nữa là những đoạn trích đanh thép trong tạp chí cộng sản, câu nào nó cũng ghi rõ “Trích TCCS, số…trang… Mỗi khi có sinh hoạt, học tập chính trị nó tìm mọi cách chen lên hàng đầu ngồi ngay ngắn, há mồm như uống từng lời của người nói, thi thoảng lại hí hoáy ghi ghi chép chép vào quyển sổ bìa đỏ, mỗi khi diễn giả kết thúc một ý, một đoạn với cách nói mà ai ngồi dưới cũng biết thừa là sắp phải vỗ tay thì thằng Ly vỗ tay trước, tiếng vỗ bôm bốp của nó nổi bật giữa những tiếng bẹt bẹt, rời rạc, miễn cưỡng của những người khác.
Tối ngủ, nó mặc nguyên quần áo để sáng hôm sau, khi tiếng kẻng báo thức vừa lên tiếng là nó bật dậy, thoạt đầu nó chỉ chạy ra sân nhảy tưng tưng một mình, mươi ngày sau, dường như chán, nó hô hào, giục giã mấy thằng cùng tổ, được cha quản lý học sinh khen, nó càng hò hét to hơn, mặc cho những câu chửi của bạn bè..., bọn này ngu quá, ông nói to cốt để cán bộ nghe thấy còn chúng mày dậy hay không thì kệ cha chúng mày chứ.
Chiều nào cũng vậy, sau khi hò hét lăng nhăng ở sân bóng chuyền nó ra vườn tăng gia, chả biết làm được những gì nhưng khi về, qua sân chơi, người nó lấm lem, có khi bùn đất kín mặt nhưng nó vẫn nhăn nhở cười với tất cả, nụ cười như câu hỏi nó rất muốn mọi người trả lời “ Các ông xem, thế đã được gọi là tích cực chưa?”
Ba tháng, bền bỉ phấn đấu đã làm nó thay đổi nhiều, kết quả học chuyên môn có giảm nhưng vẫn còn khá chán, cái chính là sở thích trong con người nó thay đổi, nó tê mê khi nghe nhưng lời ca ngợi của cán bộ, nó hồi hộp như con nghiện thấy thuốc mỗi buổi bình bầu danh hiệu cuối tuần, cuối tháng, quý, đợt thi đua. Đến cả cô bạn cùng lớp hôm chia tay dúi cho nó nhành Vi ô lét khiến nó choáng váng dường như cũng lùi dần vào quên lãng. Hình như tình yêu của nó bây giờ là Đảng, người yêu của nó là Đảng.
“Gái có công, chồng không phụ”, chi bộ họp và nhận xét về nó rất tốt, đợt 30 tháng 4 thì không kịp, nó được xếp vào danh sách phát triển Đảng đợt 2 tháng 9 hay 20 tháng 12. Thằng Ly phấn khởi lắm, bây giờ thì nó đã hiểu thế nào là “Phấn đấu”… .Thích thật! Rồi thì nó sẽ có khối thứ để nói phét với đám bạn phổ thông ơt Hà Nội, rồi thì mẹ nó sẽ tràn trề tự hào và hạnh phúc vì nó.
30/4 kỷ niệm 3 năm ngày giải phóng Sài Gòn, đơn vị nó kết nạp đảng viên mới, vừa để tạo không khí hào hứng thi đua vừa để bổ sung vào bảng thành tích của đơn vị báo cáo lên trên. Thằng Ly được mời dự với tư cách là “Quần chúng tích cực”. buổi lễ thật trang trọng, văn phòng Đảng ủy được trang trí đơn giản mà trang nghiêm, bên trái nền phông huyết dụ là Đảng kỳ, quốc kỳ, chính giữa là ảnh C. Mác, Ăng ghen, tượng bán thân chủ tịch Hồ Chí Minh đặt trên lẵng hoa bên phải, trên cùng là dòng chữ vàng chói “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” dưới là “ Lễ kết nạp Đảng viên”. Từ bé nó đã dự không biết bao nhiêu lễ chào cờ nhưng chưa bao giờ không khí lại thiêng liêng đến thế, nó rùng mình khi hát “Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước … Đường vinh quang xây xác quân thù”, trong đầu nó hiên lên màn đêm lạnh giá, dưới anh lửa đuốc bập bùng, những người cùng khổ lặng lẽ đứng lên, nhập vào đoàn người tiến về phía đông đang hửng sáng, dưới chân họ là đồng bào chết đói là quân thù gục ngã... Khi chuyển “Quốc tế ca” trời lại sáng trong hơn bao giờ hết..., nó thấy Lê-nin vươn tay chỉ thẳng về trời tây như người nhạc trưởng giữa trùng trùng điệp điệp người Nga, người da đen, da vàng đang cùng hát với nó: “Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian … quyết phen này sống chết mà thôi … Chế độ xưa ta mau phá sạch tan tành … sẽ là xã hội tương lai.” Khi người Đảng viên mới giơ nắm tay đọc lời thề, toàn thân thằng Ly lại run lên suýt ngã, nó thấy như chính nó là Đảng viên mới vậy...
Đầu tháng tám, đến lúc chi bộ đưa vấn đề thằng Ly ra thảo luận. Chiều hôm ấy nó không ăn được cơm, nó thấy hình như mọi con mắt đều nhìn nó đầy ẩn ý, chúc mừng, soi mói, ghen ghét…Đã quá chin rưỡi, sắp đến giờ ngủ, thằng Ly bồn chồn đi đi lại lại quanh khu vệ sinh (anh Chính hẹn nó ở đấy)..., mẹ kiếp! Loanh quanh ở đây nhỡ có ai để ý lại tưởng mình giấu đồ ăm trộm thì gay, nhưng sao mãi chả thấy Đại ca về, bụng như có lửa đốt, đầy những sợ gần lo xa...
Không!  Không thể, không có lý do gì để đứng mãi ở đây, ông Chính cũng lạ, hết chỗ hay sao mà phải hẹn ở cái chỗ khỉ gió này. Thằng Ly vào toa lét ngồi, dỏng tai lên chờ đợi, cuối cùng thì cũng thấy tiếng chân và tiếng Đại ca hắng giọng, nói vội xốc quần chạy ra, đại ca kéo nó ra vườn hoa thì thào.
-Không ổn rồi! Thế đéo nào mà mày lại không cài khuy cổ vào lớp, mà những ba lần mới chết.
 Hai gối hằng Ly bủn rủn như muốn khuỵu xuống, trời ơi! Sao không ai nói cho nó biết cài cúc ngực cũng là một tiêu chuẩn phấn đấu nhỉ? Ai là người phát hiện mà không bảo nó một câu nhỉ? Nó hỏi như cầu khẩn.
-Lỗi ấy nặng lắm không anh?
-Sao lại không! Như thế là không có “Ý thức kỷ luật”, mấy thằng Hà Nội chúng mày hay mắc khuyết điểm này lắm, nhưng muốn là Đảng viên thì phải gương mẫu.
Thằng Ly không nghĩ thế. Đúng! Học nội vụ có nhắc đến áo phải cài kín, đi dép phải xỏ quai hậu, không mặc áo ba lỗ khi sinh hoạt v.v. Nhưng cái xứ này nó nóng vả lại bạn bè nó đều thế cả, sao có thể là lỗi nghiêm trọng được, sao có thể vì thế mà xóa hết thành tích của nó được. nó vẫn hy vọng rằng trên chỉ nhắc nhở.
-Thế em có được không anh?
Thằng Ly rón rén hỏi.
-Làm sao mà được! Chi bộ xuống lớp thăm dò, chúng nó đều nói mày rất tốt nhưng khi hỏi: “Có bao giờ đồng chí Ly để hở cổ vào lớp không? Mấy lần?” Chúng nó lại trả lời là. “Có, vài ba lần gì đó”. Thế là đủ chết rồi.
Lần này thì thằng Ly ngồi thụp xuống đất, mặt tái mét, đại ca an ủi.
-Thôi...! Về ngủ...! Chúng nó thấy tao gặp mày là gay hơn đấy, bí mật của Đảng không phải chuyện đùa. Từ rày thì nhớ nhé, cứ cố lên, đừng nản chí, để đợt sau vậy.
Vâng! Thằng Ly cố, từ hôm ấy, chẳng cứ khi vào lớp, ngay khi ăn, thậm chí cả khi tăng gia lúc nào cổ nó cũng kín mít. Bạn bè nhắc, thoạt đầu nó bảo bị viêm họng sau nó bảo “quen rồi, mở ra khó chịu lắm”. Cũng từ đó thằng Ly được gắn biệt hiệu Ly “Tôn Trung Sơn” bởi cái người nó cứ thẳng thuỗn cả ngày. Đâu lại vào đấy, các danh hiệu bình bầu cuối tuần cuối tháng bao giờ cũng có tên nó và nó lại tê mê trong hy vọng, chờ đợi.
Ngày ấy, biên giới tây nam đang nóng, dường như chiến tranh sắp tái diễn, nhà trường kêu gọi sinh viên không về quê ăn tết để ra biên giới giao lưu với các đơn vị thường trực chiến đấu. Mẹ đã yếu rồi, em lại đang lao động xuất khẩu bên Đức nhưng thằng Ly vẫn là người đăng ký đầu tiên và cũng chính vì cái “Đầu tiên” ấy mà tên nó được loa phóng thanh của trường nhắc đến nhiều lần như một tấm gương tiên phong. Lần này thì chẳng còn lý do gì để cản trở nó vào Đảng được nữa nhé.
Đợt ấy nó chỉ được mỗi cái việc mang quà của các tổ chức, của dân thành phố đến với lính biên giới và dường như sự hiện diện của chúng nó khiến những người lính có cảm giác được chia sẻ thế thôi chứ nó có biết văn nghệ văn gừng gì đâu. Ngược lại, nó trưởng thành rất nhiều qua chuyến công tác, được mắt thấy tai nghe về sự man rợ của Khơ me đỏ, nó thật lòng thương yêu những người lính đón tết trên chốt, đứng ở biên giới nó mới thấy mỗi tấc đất của Tổ quốc thiêng liêng làm sao.
Về trường nó lại say sưa học tập phấn đấu với hy vọng góp sức vào công cuộc bảo vệ đất nước. Nó tự nhìn lại mình và thấy rằng nó, vâng chính nó lúc này đã thật sự là một người tri thức cộng sản. Những người cộng sản đang giữ một nửa trái đất và đang phấn đấu, chiến đấu để giải phóng nửa còn lại của loài người. Nó biết, biết hơn rất nhiều đồng chí Đảng viên lâu năm rằng tiêu chuẩn một người Đảng viên, một người Cộng sản đã và sẽ còn thay đổi rất nhiều so với thời trứng nước, người ta sẽ không thể tự hào mãi về cái nghèo cái dốt nát của mình, tức là người Đảng viên không đồng nghĩa với nghèo nàn lạc hậu mãi được. Muốn chiến thắng chủ nghĩa tư bản thì người cộng sản phải hơn họ về mọi mặt mà trước hết là về khoa học kỹ thuật. Chúng ta đã đánh đuổi giặc Nguyên, giặc Thanh bằng cung tên và giáo mác nhưng để làm nên Điện Biên Phủ thì không thể không có tiểu liên và trọng pháo, để chiến thắng B52 thì không thể không có Sam II, Sam III và MIC 21. Để có 30 tháng 4 ta không thể thiếu những khí tài hiện đại như T54, pháo 130.
Người Cộng sản tương lai phải là người giỏi về khoa học kỹ thuật, những vấn đề về lí lịch, những thứ đại loại như cài khuy cổ sẽ chỉ là thứ yếu. Một Bác học vừa giỏi vừa trung thành với chủ nghĩa cộng sản thì những thứ lẩm cẩm, luộm thuộm trong đời sống cá nhân không thể là thước đo phẩm chất được.

(Còn nữa)

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Bàn về những SỰ TÍCH và TRUYỀN THUYẾT

Tôi định sau câu chuyện khởi đầu sẽ theo dòng lịch sử như truyền thuyết Sơn tinh, Thủy tinh, Thánh Gióng, Lạc Long Quân và Âu Cơ... nhưng anh bạn trẻ Đoàn Bách gợi ý nên lại khởi đầu bằng truyền thuyết Tả Ao.
Ngay từ khi mới lớn tôi đã được nghe những chuyện lâm ly đầy bí ẩn về Tả Ao, quê ông ở đâu, ngày đó không ai biết nhưng người ta kể rằng ông mồ côi cha mẹ từ bé, một người Tàu bán thuốc dạo thấy đứa bé thông minh nhanh nhẹn nên đã đón sang Trung Quốc, rồi được một thầy địa lý nổi tiếng truyền dạy. Tả Ao thông minh, học một biết mười, nhà thầy có căn buồng không ai được vào, mỗi lần phải tìm thứ gì dưới lòng đất, Tả Ao đều thấy thầy vào buồng một lát rồi ra tìm được ngay... Một hôm, nhân thầy đi vắng Tả Ao tò mò trèo tường, dỡ mái nhòm vào thì thấy một con rồng đất nổi lên ở góc, đến đứng trước mặt thì từ hai mắt con rồng chảy ra hai dòng nước trong vắt, biết là nước quý, Tả Ao hứng và bôi lên mắt.
Thầy về, sinh nghi mới lấy đất hòa vào chậu nước rồi vờ vô tình đánh rơi cái kim, thấy thầy loay hoay, Tả Ao thò tay lấy trúng cái kim khỏi chậu, thầy biết trò đã lấy trộm nước thần bèn đuổi về nước, nhưng hình như trò cũng đã kịp học hết các bài của thầy.
Về Việt Nam, ông đi khắp chợ cùng quê giúp người, khắp nước đâu đâu cũng có dấu ấn của ông, khi còn nhỏ nghe chuyện, tôi cứ tưởng ông là người trong Phủ trong Tỉnh vậy.
Làng tôi có hai cái bãi, một cái gọi là Bãi Xi, tương truyền khi làng đắp cái nền ấy để làm Đình, được mời đến, Tả Ao không đồng ý mới chuyển ra chỗ bây giờ, cái nền cũ thành Bãi Xi, thủa nhỏ chúng tôi vẫn đá bóng, ai cần đóng cối lại ra lấy vài gánh về (Vì đất ở đây tơi, đỏ).
Thứ hai là bãi Chùa Tư, hay còn gọi là Gò Con Nhện, gọi vậy là vì cái gò có rất nhiều bờ ruộng bám vào xung quanh, nhìn từ trên cao như con nhện vậy, còn tên gọi Chùa Tư là do trước làng định xây chùa ở đó, cũng do Tả Ao mà chùa chuyển ra tận bờ sông Nhuệ như bây giờ.
Những truyền thuyết về ông như:
-Dân CN xin ông đặt hướng đình sao cho người làng ra thiên hạ “Kẻ khác phải nhường đường”, đình làm xong, cả làng làm nghề hót phân, người ta thắc mắc ông mới giải thích: “Các cụ thấy không! Người làng mình gánh phân, ai cũng phải nhường đường đấy chứ...!”
-Làng khác lại thích “Đè đầu cưỡi cổ thiên hạ”, thế là sau khi đặt lại hướng đình, cả làng đi cắt tóc, người ta thắc mắc, ông lại hỏi: “Có phải người làng mình đang đè đầu cưỡi cổ thiên hạ không...?
Đại khái nhiều chuyện như thế.
Tả Ao là nhân vật thật, tài giỏi thật, nổi tiếng khắp Miền Bắc thật nhưng câu chuyện nước mắt rồng đất, chuyện nhặt cây kim trong chậu là do người ta nghĩ ra để thần thánh hóa nhân vật mà thôi.
Đất CN có đồng bãi màu mỡ, trồng hoa màu rất tốt, trồng hoa màu thì phải đi nhặt phân về mà bón, lâu ngày thành nghề truyền thống chứ đâu phải tại “Hướng đình”. Một người cắt tóc, truyền nghề cho con cháu, người nọ truyền người kia mà thành “làng nghề” chứ cũng đâu phải tại hướng đình... Đấy là do người ta ghép những hiện tượng đã có với nhân vật để thành chuyện vui vậy thôi.
Khi giặc Ân sang cướp nước ta, hẳn là có một nhân vật sức vóc, trí tuệ hơn người, lập chiến công lớn, góp phần quan trọng dẹp tan ngoại xâm, nhân vật ấy có thể tử trận vào những phút cuối hay vì lý do khác mà mất sớm, biết ơn và thương sót người dân mới cho rằng: Người này là Thánh từ trên trời xuống giúp dân diệt giặc, xong việc lại về trời... Những chi tiết khác như người mẹ ướm chân ngoài đồng, cậu bé yếu đuối vươn mình thành tráng sỹ..., ngựa sắt phun lửa..., những dấu chân ngựa thành ao, hồ... đều không thể có thật, dân ta đã “Thần thánh hóa” nhân vật và cũng là thể hiện ý trí và nguyện vọng của mình mà thôi.
Khi đồng bằng Bắc bộ còn hoang vu, các dân tộc (Thiểu số bây giờ) sống ở những vùng núi cao (Chắc cũng như bây giờ). Người Việt (Giống như người phía Nam Trung Quốc) có lẽ sống ở những vùng trung du. Hẳn có một người (Có thể từ Bắc Việt lúc đó xuống) có công dựng bờ cõi, tổ chức dân chúng khai khẩn làm ăn, khắc chế thiên nhiên, chống giặc phương Bắc ... Người đời sau nhớ ơn mà tôn là cha mẹ dân tộc... có lẽ truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ chỉ có thế.
Tích đẻ trăm trứng, nửa lên rừng, nửa xuống biển là người ta nghĩ ra để giải thích hiện tượng những người sống ở những vùng địa lý khác nhau trong cùng một đất nước, qua đó giáo dục người dân biết thương yêu đoàn kết lẫn nhau giữa các bộ tộc, cũng là ý tốt thường tình.
Lịch sử dựng nước gắn liền với giữ nước, từ buổi sơ khai đến hôm nay chưa bao giờ người phương Bắc để cho người Nam được yên, thế nên từ các Tù trưởng, các vị Vua đầu tiên đã biết kêu gọi tinh thần thương yêu nhau, đoàn kết chống ngoại xâm ..., tích “Đồng bào” chắc cũng nhằm mục đích ấy.
Các truyền thuyết khác, về các nhân vật lịch sử khác cũng như vậy mà suy.
Càng gần đây thì sự huyền bí càng bớt đi, toàn dân tôn thờ Đức Thánh Trần (Trần Hưng Đạo) ..., trong tâm những “Trí thức Việt” chân chính, hẳn nhiều người tôn thờ Nguyễn Trãi, Nguyễn Du ... nhưng trong dân gian không thấy những truyền thuyết hoang đường về những nhân vật này nữa.
Cần phải nhắc lại rằng: Trên đây là những nhận định rất chủ quan của cá nhân người viết, hoàn toàn không có ý khẳng định đúng-sai!
Cũng nhận định chủ quan rằng: Từ xưa đến nay, chưa bao giờ nạn mê tin dị đoan lại ghê gớm, lại hoành hành đời sống xã hội như bây giờ!

Suy tôn, thờ cúng người có công dựng nước và giữ nước là truyền thống tốt đẹp nhưng người viết chỉ hy vọng cùng nhìn những sự kiện lịch sử, những nhân vật lịch sử đúng mức, khoa học để thấy rằng: Các tiền nhân, những người đã hết lòng hết sức vì quốc gia dân tộc không bao giờ có thể hài lòng nhận lễ của Quan than, Dân gian, kẻ lười...

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

RU NGỦ

Vài người bảo rằng tôi có tài kể chuyện, không dám nhận đâu, nhưng hôm qua thì hình như ... tôi... có tài thật!
Vợ chồng thằng cháu mang con về Hà Nội thi đại học. Không...! Cả nhà nó về thi đại học, nói thế vì chúng mang cả thằng út mới 6t về ..., chơi với ông nhân thể.
Thằng ôn nom như cái rẻ rách, chân tay khẳng khiu, mũi dãi nhoe nhoét... món quà quý cho ông Dũng đây. Bố mẹ nó hớt hải, đăm chiêu đưa anh đi nhận phòng thi, nghe phổ biến nội quy, bà Cúc bận việc cơ quan, chú Nam đi làm, cô Bình đang du hý Đà Lạt..., thế là tôi, đang đau lưng... lĩnh đủ.
Tới bữa, nó không ăn cơm, chỉ bim bim thôi, không uống sữa, chỉ coca-cola thôi... Ừ thì kệ M. mày, vài hôm cũng chả chết được đâu mà sợ.
Lên giường, nó đòi bật điều hòa, bật quạt, bật ti vi... Thôi thì kệ cha mày ... có gì bật được ông bật tất... Vừa thiu thiu ngủ, thằng ôn đập bốp bàn tay vào mõm ông.
-Ông...! Kể chuyện...!
Tôi kéo nó vào lòng
-Ừ... ông kể...! Nhưng phải nhắm mắt vào thì chuyện mới hay... thế...! Kể gì bây giờ nhỉ....!
-Dắc Ky Chan...!
-Không...! Zắc Ky Chan thì nghe mãi rồi....! Để ông xem...! Kìa! Nhắm mắt vào...! Thế..., cháu có biết châu Phi là gì không...?
-Không ạ!
-Ừ! Thế thì ông sẽ kể cháu nghe chuyện:
SƯ TỬ, LINH CẨU và TRÂU NGỰA
Trên cánh đồng cỏ Phi châu, bọn trâu ngựa đông nhất, chúng tự hào cho rằng chính chúng là đại diện cho thế giới này, nếu không có chúng mặt đất sẽ đầy cỏ dại và muôn loài sẽ diệt vong, khi chúng ốm yếu thì xác chúng sẽ là nguồn sống cho bọn ăn thịt mà chủ yếu là sư tử và linh cẩu.
Bọn sư tử, linh cẩu thừa nhận điều đó, chúng để cho lũ trâu ngựa say sưa với những tự hào của mình vì chúng biết, không có trâu ngựa thì chúng cũng không còn là sư tử và linh cẩu nữa.
Sư tử vờ như vô hại, nhởn nhơ bên lũ trâu ngựa rồi bất ngờ tăng tốc, một tên ăn cỏ qua đời... lũ sư tử nhanh chóng chia nhau những miếng ngon nhất và chúng biết chắc chắn rằng bọn linh cẩu sẽ đến dọn nốt.
Trời đất không chỉ sinh ra có thế, khó ở chỗ là trời đất lại ban cho bọn ăn thịt một món quà nữa, đó là lòng tham.
Lòng tham khiến những con sư tử không thích ăn lũ trâu ngựa ốm yếu, thịt chúng vừa nhạt vừa dai, chúng thích ăn những con non những con đang độ dậy thì, thế là chúng cướp đi cuộc sống của những sinh linh mới ra đời và cả những sinh linh lẽ ra phải được ra đời.
Lòng tham khiến bọn linh cẩu thắc mắc, tại sao cùng là loài ăn thịt mà bọn kia được ăn ngon, ăn những miếng mỡ màng còn chúng phải khó nhọc nhằn những miếng dính chặt vào xương và thường đã ôi thiu, ý nghĩ ấy là nguyên nhân của nhiều vụ chí chóe giữa hai loài ăn thịt.
Lòng tham khiến mâu thuẫn giữa ba bọn này ngày càng sâu sắc, một ngày kia lũ ngựa bảo lũ trâu.
-Sao chúng mày có sừng nhọn mà hèn thế! Chúng ta là đại diện cho cánh đồng này, chúng ta đông hơn chúng nó, chỉ đơn giản là đoàn kết lại thì sừng của các anh và vó của chúng tôi thừa sức nghiền nát chúng!
Sự tham lam vô độ, vượt quá quy luật của bọn sư tử đã đến mức không thể nhịn được nữa, lại nghe nói phải, bọn trâu ngựa bàn bạc cùng nhau cho một cuộc cách mạng trên đồng cỏ.
Lũ ngựa nói phải! Với số lượng áp đảo, dẫu bọn sử tử, linh cẩu có móng vuốt sắc nhọn, có nanh nhọn sắc, hung dữ đến mấy thì nguy cơ diệt vong cũng rõ như ban ngày.
Khi hàng triệu con trâu ngựa đã kết thành một khối, chuẩn bị lao vào nghiền nát lũ tham lam, bọn linh cẩu láu cá, nhanh chân núp sau lũ sư tử. Cái tính khôn vặt của linh cẩu không qua được mắt sư tử thế là chúng đùn đẩy nhau ra phía trước. Đàn trâu ngựa đang ầm ầm lao tới, trời đất mù mịt bụi...
“Cái khó ló cái khôn”, khi sự tồn vong của cả hai loài đang như ngàn cân treo trên sợi tóc thì con sư tử đầu đàn nghĩ ra diệu kế, hắn ghé tai tên đồng nhiệm linh cẩu nói.
-Bọn này rất thích khi chúng mình đánh cãi nhau..., mọi ngày chúng mày ghê gớm lắm cơ mà... mau mau gây sự đi...
Tên đồng nhiệm cãi.
-Các ông to xác hơn, xưa nay chúng tôi chỉ tự vệ chứ có dám gây sự với các ông bao giờ đâu ... nay làm thế, có khác nào bảo cho chúng biết diệu kế của chúng ta? Chúng có tin không..?
-Hì.. hì...! Tao to đầu mà dại, chú mày bé D... mà khôn thật...!
Đoạn, con sư tử đầu đàn ném mấy mẩu xương cũ rích, những mẩu xương đã qua bao nhiêu lần giằng xé, tranh cướp ra xa và hai bọn lao vào ẩu đả nhau chí mạng...
Kỳ lạ thay, bọn trâu ngựa phanh dúi dụi, húc cả vào mông nhau.... có đứa chảy máu đít..., có tiếng cãi nhau... thế rồi chúng hể hả ngắm nhìn bọn kia làm xiếc...
Từ đó... sư tử vẫn là sư tử, linh cẩu lại là linh cẩu và trâu ngựa mãi mãi là trâu ngựa...!
-Hì ..! Hì...! Trâu ngựa bé bỏng của ông ngủ yên giấc rồi ...!

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Thằng ngốc và Con lừa

Trên mạng có bức thư của Thủ tướng Đài Bắc gửi con trai.... Hay lắm! Chả mấy người dạy con cụ thể, đầy đủ, đúng đắn được như vậy!
Tôi khuyên mấy bác sỹ trẻ đọc và nếu thấy điều gì đúng thì hãy coi như lời của chính người đẻ ra mình dành cho mình vậy.
Hôm sau, Bs T trầm ngâm trình bày.
-Bức thư hay quá chú ạ! Đọc rồi, cháu cứ nghĩ mãi về việc của nhà cháu...
Thế là hắn kể:   
Chú thím hắn đều là con dân nghèo thành thị, họ yêu nhau ghê lắm. Chồng làm điện nước, công việc phập phù lúc có lúc không vợ làm thuê cho xưởng bánh đậu xanh, lương vài ba triệu... Họ sinh ra hai đứa con, những sản phẩm của tình yêu cứ đẹp như tranh vẽ.
Thương tình, cái gia đình chân chất, cần cù mà túng thiếu, dựa vào mối quan hệ bạn bè, ông bác bên nội mới xin cho thím vào làm cấp dưỡng ở Sở công an thành phố D.
Cái vẻ đẹp, cái sức sống của người đàn bà hai con bị cái nghèo hạn chế, bị những toan lo cơm áo gạo tiền cho con ăn học, bị tình yêu với người chồng lam lũ, chung thủy kìm chế bấy lâu, nay như được cởi trói.
Chỉ nấu ăn cho công an mà thím thay đổi từng ngày, từ váy áo, túi khăn..., đến tinh thần thái độ..., lúc nào thím cũng rực lửa khiến bọn đàn ông phải nuốt nước miếng.
Thế rồi, những việc vô cùng khó khăn của dân nghèo thành thị như: Chạy trường điểm, giải quyết những tranh chấp ngoài chợ, xin việc cho con cháu mới ra trường, chạy chế độ chất độc da cam, thương binh, liệt sỹ, chống lại những sách nhiễu của các cơ quan địa phương ... Những việc có tốn tiền mà chửa chắc đã được... thế mà thím giải quyết nhẹ như trở bàn tay.
Rồi thím đi làm bằng ô tô, thím thành thạo những nơi dành cho giới nhiều tiền tiêu bớt... Thím nhanh chóng giữ vai trò chủ chốt không chỉ trong gia đình chú thím mà cả hai bên nội ngoại.
Thế rồi chú thím chia tay...
Thím làm gì để trưởng thành nhanh thế, và cái cuộc chia tay kia không khiến Bs T ngạc nhiên. Bs chỉ choáng váng vì sự thay đổi đến chóng mặt trong quan điểm, thái độ và khẩu khí của bà thím mà hắn vẫn thầm thương vì sự chịu khó, tần tảo, hiền lành... thầm nể vì nhan sắc và sự chung thủy với ông chú ruột của mình...
-Ứng với câu chuyện này, cháu thấy ông Thủ Tướng dạy con:“Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi.” Quả là sâu sắc!
Thằng Bs kết luận.
-Chú mừng cho chú của cháu có điều kiện để nhận ra những gì là hiện tượng, những gì là bản chất trong người lẽ ra là bạn đời..., cũng là dịp để ý thức được hậu quả của những việc mình đang và sẽ làm, trong đối xử với gia đình, trong dạy dỗ con cái... Chú cũng mừng cho thím của cháu đã được lột xác sống ở một thế giới hoàn toàn khác ngay trên quê hương mình... thím cháu sẽ chịu hậu quả tất yếu nhưng cháu thấy đấy..., những hậu quả sẽ không quá nặng nề khi quan điểm và cách sống của người ta đã thay đổi...
-Vâng! Cháu cũng mừng vì chú thím đã bỏ nhau...
-Cuối cùng, chú muốn nhắc lại câu ngạn ngữ tiếng Anh mà chú rất tâm đắc: “Hãy cho thằng ngốc một con lừa, nó sẽ cưỡi thẳng đến quỷ sứ!” Bác của cháu, khi xin việc cho em dâu đã không biết rằng em mình là một “Thằng ngốc”, không biết rằng cái việc nấu bếp trong sở công an thành phố là một ... “Con lừa”.
-Vậy..., ý chú là...
-Khi có con lừa, phải tìm người không ngốc mà cho... khó đấy! Khi có người ngốc, hãy để họ tránh xa những con lừa...!
-Vâng...! Cháu hiểu rồi...!